PHAN HOÀNG VÀ CƠN BÃO KÝ TỰ MỚI

By VŨ THANH HOA

Trang web Hội Nhà văn TPHCM ra mắt Bạn đọc chưa lâu nhưng đã có chỗ đứng nhất định bởi giao diện sang trọng các chuyên mục luôn được cập nhật hấp dẫn từ những sự kiện trong đời sống văn chương giới thiệu Tác phẩm và Tác giả chọn lọc đến tin tức thời sự quốc tế và nhịp sống đương đại của thành phố Sài Gòn phồn hoa. (Mời xem tại đây).

Nếu bạn biết  người Biên tập trang web bạn sẽ không ngạc nhiên bởi anh chính là  người đã 16 năm  gắn bó trên  cương vị  Trưởng Ban Văn hoá văn nghệ Tạp chí Kiến thức ngày nay; hiện là Chủ biên chuyên san Đương thời trưởng Ban Nhà văn trẻ   ủy viên BCH Hội Nhà văn TP.HCM – Nhà thơ nhà báo Phan Hoàng.

Đọc thơ Phan Hoàng nhận thấy sức trẻ lan tỏa trong từng câu chữ bao trăn trở nhân văn trước cuộc sống hiện đại bộn bề những suy ngẫm  khá độc đáo dưới góc nhìn sử thi…

Vũ Thanh Hoa trân trọng giới thiệu chùm thơ của anh Phan Hoàng và chùm thơ mới của Vũ Thanh Hoa trên trang web Hội Nhà văn TPHCM. (tại đây)

alt
Nhà thơ Phan Hoàng


NỖI BUỒN VĂN CHƯƠNG 

Có một thế giới văn chương
mầm xanh nối tiếp mầm hy vọng
xác chữ vô biên thần chữ vô tình

Có một thế giới văn chương
giải thưởng như nấm sau mưa- vương miện như của hồi môn
chữ nghĩa tưng tửng từng tưng mừng reo lễ hội

Có một thế giới văn chương
danh hiệu nhà văn như thứ đồ trang sức
chữ nghĩa rủng rẻng rủng reng toen toét hơi đồng

Có một thế giới văn chương
đồng nghiệp bới tìm tì vết nhau như gà bới rác
chữ nghĩa nháo nhác nháo nhào siêu thị hoàng hôn

Có một thế giới văn chương
tâng bốc nhau như quảng cáo keo dính chuột
chữ nghĩa sáng xỉn chiều say khách sạn nhà hàng

Có một thế giới văn chương
nhà văn chân chính như tá điền cật lực trên cánh đồng giông bão
mùa vàng thuộc về những phú ông khuynh đảo thị trường

Có một thế giới văn chương
tôi không tin
có thể tồn tại một thế giới văn chương
buồn như tiếng ho sặc sụa nửa đêm con trẻ

 

BỰC MÌNH NGHE TRƯƠNG CHI KHÓC

ta biết Trương Chi không bao giờ khóc
chỉ có nụ cười chẳng hé trên môi
nụ cười của ngôi sao lạ
cuộc tình như một lằn roi

ta biết Trương Chi không bao giờ khóc
chỉ có tài hoa chẳng thốt nên lời
tài hoa giữa ảo trùng tai hoạ
đừng thương hại chàng vội Mỵ Nương ơi!

những ngôi sao ngang trời thao thức
thuyền Trương Chi lãng đãng bến mơ
để lại ngàn năm
                           tiếng khóc dại khờ…

EM NÓNG DẦN LÊN

khí hậu biến đổi từng ngày
trái đất nóng dần lên từng ngày
gió thốc mạnh từng ngày
nước dâng cao từng ngày
rừng cháy lan từng ngày

những đàn chim di cư tìm bầu trời mới
hay chờ chết?
những đàn cá di cư tìm nguồn nước mới
hay chờ chết?
những đàn thú di cư tìm cánh rừng mới
hay chờ chết?

khí hậu biến đổi từng ngày
da thịt em nóng dần lên từng ngày
hành tinh ta tốc hành khám phá thế giới mới từng ngày

em
cởi bỏ mọi trang phục pha lê nứt vỡ
cởi bỏ mọi tư duy hình thức đa khô đình nát bến cạn
hoà nhập vào cơ thể ta đang tốc hành về phía ánh sáng
hay đóng cửa
tự huyễn hoặc mình
và chờ chết?

4.12.2010

CƠN BÃO KÝ TỰ MỚI

 mải mê như ngọn gió vô hình
trong thế giới ảo
lớp lớp ký tự vô hồn
nhà nhà nhốn nháo
những ký tự thiếu tư duy số phận
ta bỗng lắc lư
bay
bay
lên
từ muôn đợt sóng ngầm
chìm trong cơn bão không hề dự báo

cơn bão đưa ta vào thượng tầng khí quyển
say điệu luân vũ thiên nga
lá rừng hoá than trở về xanh cành lộc mới
đá bí mật mở dần pho ký tự núi lửa
đồng hồ ngực biển quay ngược
những vệt đồi mồi biến khỏi bóng đêm

cơn bão nổi mạnh dần lên
thế giới ký tự mới mở ra
mỗi hơi thở nồng nàn bạt ngàn tín hiệu

em cứ ngon giấc hồ nghi giữa mùa hoa cúc
cơn bão nối những ký tự nồng nàn cất tiếng thuỷ tinh

9.12.2010


HỘP ĐEN BÁO BÃO

tôi tìm đến thơ hay thơ tìm đến tôi?
tôi tìm đến em hay em tìm đến tôi?
tôi nào hay biết
thơ và em và tôi
và tất cả
ngẫu hứng tự do đất trời
chênh vênh giấc mơ giữa sự sống và cái chết

thơ gào thét trong tôi
cơn địa chấn chung thân những trái tim đen
cơn bão tử hình những cái lưỡi điện tử

thơ thắp sáng tôi
ngọn nến ước mơ cô bé nghèo tật nguyền thất học
ngọn đuốc khát khao ông lão mù đơn côi hành khất

thơ đánh thức tôi
tiếng động chân cò lặn lội đêm mưa
hạt giống ban mai nảy mầm mắt mẹ

thơ đồng hành với tôi
như hộp đen ký ức đa tình

hộp đen con tàu bất an
lưu giữ những giấc mơ chênh vênh tiềm thức
những giấc mơ chênh vênh
như con người vốn chênh vênh
giữa thiên thần và ác quỉ
thực và mộng
hiện hữu và hư vô
những giấc mơ chênh vênh
như con người vốn chênh vênh
giữa tương lai và quá khứ
hòa bình và chiến tranh
văn minh và hủy diệt

hộp đen ký ức đa tình
hộp đen con tàu bất an
lưu giữ những cơn mộng mị hoang tàn trắc ẩn
những cơn mộng mị nổi loạn
lưu đày tự do trên chính bản thể mình
lưu đày tự do trên đất mẹ sinh thành
đất mẹ đau thương
đất mẹ kiêu hãnh
đất mẹ đôi khi không nuôi nổi những đứa con rứt ruột
đất mẹ mang hình vọng phu

hộp đen ký ức tiên tri
hộp đen ký ức đa tình
nơi ẩn náu con tàu lao đao lận đận
nơi báo bão đại dương số phận
mỗi dòng thơ âm ba dòng định mệnh

PHAN HOÀNG

More...

LẠI NÓI VỀ ĂN CẮP VĂN CHƯƠNG

By VŨ THANH HOA

VTH: Trước đây tôi có viết một bài về đạo thơ trên blog (tại đây và tại đây). Có rất nhiều phản ứng khác nhau. Người đồng tình (chủ yếu là những người sáng tác chuyên nghiệp) ủng hộ  những người không hiểu (đa phần là những người viết mang tính giải trí trên blog) cho là tôi “làm lớn chuyện” và thậm chí còn nghĩ là tôi kiêu căng chủ quan “vì viết về mặt trời thì ai cũng có quyền viết sao bảo ai đạo của ai?” he he he CoolSealed.  Đọc được bài này trên phongdiep.net  tại đây xin copy lại mời quý vị xem:

alt

 

Nhà văn chân chính không ngồi chung chiếu với

quân ăn cắp

 

(Phong Điệp phỏng vấn nhà văn Triệu Xuân)

 

Khi báo chí đã phát hiện đã dóng trống khua chiêng thì các cơ quan thực thi luật pháp phải nhập cuộc liền truy tố xét xử nghiêm minh. Cô Lê Thủy ở Dak Nông ăn cắp một truyện ngắn nếu ngay tức khắc bị buộc bồi hoàn 100 triệu đồng bị đuổi việc thân bại danh liệt có viết ra cái gì cũng không ai in thì gương tày liếp có ai còn dám ăn cắp nữa không?

 

  • PV: Liên tục các vụ đạo văn được phát giác trong thời gian gần đây. Đối tượng đạo văn khá đa dạng. Thưa nhà văn Triệu Xuân ông nghĩ gì về thực trạng này? 

Nhà văn Triệu Xuân: Cái gọi là đạo văn cần nói trắng phớ ra là ăn cắp ăn cướp công lao động sáng tạo của người khác. Có đủ mọi giới mọi lứa tuổi từ học sinh giáo sư tiến sỹ đến người làm báo viết văn phạm tôi ăn cắp văn ăn cắp công trình ăn cắp tác phẩm của người khác. Chuyện này không phải mới xuất hiện. Nó có từ nhiều chục năm trước nhưng thời ấy khó phát hiện mà có phát lộ cũng ít người biết. Nay truyền thông nhanh mạnh kinh khủng thành ra dễ phát hiện dư luận biết liền. Các em học sinh ăn cắp văn thì rất nhiều nhưng còn hiểu được. Một số người có học hành có bằng cấp vẫn ăn cắp vì tài năng không có nhưng hám danh lợi quyền lực… thế là ăn cắp. Đây là sự tha hóa nghiêm trọng của con người! Tháng 11-2004 tôi xuất bản tiểu thuyết Cõi mê (NXB Hội Nhà văn vừa tái bản lần thứ tư) viết trực diện về đề tài tha hóa. Con người đắm chìm trong cõi mê vì tiền bạc danh lợi chức quyền. Đạo đức xuống cấp không tưởng tượng nổi. Dễ hiểu thôi đó là hậu quả của cả môi trường xã hội của một nền giáo dục không tôn vinh người trung thực có tài có đức “xuất xưởng” không phải “thành phẩm” mà quá nhiều “phế phẩm”. Cái nước mình đã và đang ở trong giai đoạn kỳ cục thế này: Người có tài thật sự có lương tâm trong sáng thường chịu nhiều thiệt thòi. Những kẻ láu lỉnh đi đường tắt giỏi thủ đoạn luồn lách cơ hội thì thăng tiến vù vù làm giàu nhanh chóng rồi làm sếp của mấy người có tài. Trong môi trường ấy ăn cắp là tất yếu có chi “lọa”. Thực trạng này đang ngày càng phát triển vì môi trường khí hậu đất đai quá trời màu mỡ thuận lợi!

 

  • PV: Từng có những vụ đạo văn mà báo chí cũng như người bị hại vào cuộc rất quyết liệt nhưng rồi sau đó thì rất ít vụ việc được giải quyết thật sự rốt ráo. Theo ông nguyên nhân vì sao? Vai trò của báo chí của các cơ quan quản lý báo chí xuất bản trong những trường hợp phát hiện có đạo văn là gì?

 

Nhà văn Triệu Xuân: Trước khi trở thành nhà văn chuyên viết tiểu thuyết tôi là một nhà báo chuyên viết phóng sự điều tra tôi đã làm báo từ năm 1974 đến năm 2000 mới về làm Trưởng Chi nhánh Nhà xuất bản Văn học tại TP. Hồ Chí Minh. Tôi nghĩ: Ở nước mình không nên hy vọng quá nhiều vào vai trò của báo chí của các cơ quan quản lý báo chí xuất bản! Báo chí có công rất lớn là phát hiện tội phạm nhưng xử lý tội phạm thì phải là các cơ quan tư pháp hành pháp. Báo chí có chăng chỉ làm được chuyện đánh trống rồi buông dùi! Còn các cơ quan quản lý báo chí xuất bản ư? Họ cần phải bơi được một ngàn mét mà sức lực của họ chỉ bơi được 200 mét là cùng! Các cơ quan hành pháp tư pháp mà không ra tay thì chẳng cần để lâu cứt trâu cũng hóa bùn. Có kẻ ăn cắp công trình tác phẩm của người khác mà vẫn nhơn nhơn là Viện trưởng của một Bộ coi về “nền tảng phát triển của xã hội”. Năm 1993 NXB Văn học xuất bản tác phẩm Các nhà khoa bảng Việt Nam (1075-1919) tái bản 2006. Phó GS Ngô Đức Thọ chủ biên. Biên soạn gồm Ngô Đức Thọ Nguyễn Thuý Nga Nguyễn Hữu Mùi. Thế mà có một ông tên Nguyễn Đình Hương Giáo sư Tiến sỹ Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hoá Giáo dục Thanh niên thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội ăn cắp luôn 350 trang sách đưa vào sách của mình xuất bản tại NXB Giáo dục năm 2010. Sách có Lời Giới thiệu của Phó Thủ tướng Phạm Gia Khiêm: "Cuốn sách Việt Nam hướng tới nền giáo dục hiện đại do Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Đình Hương biên soạn là một tác phẩm công phu có nhiều tư liệu giá trị và nội dung phong phú". Chuyện tày đình mà như bịa! Những người viết tiểu thuyết tài ba cũng khó mà dám bịa như rứa! Khi ông Hương bị PGS Ngô Đức Thọ mắng: Anh ăn cắp tác phẩm của tôi ông Hương trả lời thật nham nhở: “Vâng... Việc này tôi xin nhận sai lầm với bác Ngô Đức Thọ nhưng... tôi chỉ vì muốn lưu truyền kiến thức cho đời sau”! Quả là ông Hương nói thật: Ông ta lưu truyền thói ăn cắp cho đời sau vì ông làm tới chức Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hoá Giáo dục Thanh niên thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội kia mà. Quả là tởm không còn nhân cách! Hết biết! Đúng ra trong những vụ nhỡn tiền thế này các cơ quan bảo vệ luật pháp phải xuống tay liền. Tôi đã từng tìm hiểu vấn đề này ở các nước phát triển như Hoa Kỳ Australia. Ở đó rất ít chuyện ăn cắp văn nhưng nếu có đủ chứng cứ là bị bắt ra tòa phải bồi thường ngay bị đuổi việc và ngồi tù. Việt Nam mốn ngăn chặn nạn ăn cắp văn chỉ còn cách dùng quyền năng của luật pháp. Phải truy tố xử theo luật đã có. Điều gì chưa có luật thì Quốc hội phải sửa đổi bổ sung liên tục. Cho nên khi báo chí đã phát hiện đã dóng trống khua chiêng thì các cơ quan thực thi luật pháp phải nhập cuộc liền truy tố xét xử nghiêm minh. Cô Lê Thủy ở Dak Nông ăn cắp một truyện ngắn nếu ngay tức khắc bị buộc bồi hoàn 100 triệu đồng bị đuổi việc thân bại danh liệt có viết ra cái gì cũng không ai in thì gương tày liếp có ai còn dám ăn cắp nữa không?

 

  • PV: Bàn về chuyện đạo văn có người đặt vấn đề là: tại sao hành vi ăn cắp một cái xe máy người phạm tội có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Vậy tại sao hành vi ăn cắp một tác phẩm văn học của người khác thành của mình lại giải quyết có chiều hướng xuê xoa và dễ dãi như hiện nay? Lẽ nào một tác phẩm văn học không đáng giá bằng một chiếc xe máy ? Nhà văn nghĩ gì về điều này?

 

Nhà văn Triệu Xuân: cái gốc của vấn đề là sự vô cảm của nhiều người của xã hội với kẻ ăn cắp. Những người có chức có quyền lẽ ra phải xuống tay xử lý theo luật pháp mà họ lại xuê xoa nghĩa là họ đồng lõa rồi còn gì.  Biết đâu họ cũng xài bằng giả cũng ăn cắp một cái gì đó! Chỉ có cùng hội cùng thuyền trong đạo Chích thì mới bao che cho kẻ cắp bao che cái xấu cái ác. Vậy nên chăng là ngay khi báo chí phát hiện toàn xã hội phải lên án bằng mọi phương tiện có trong tay. Lâu nay chúng ta hay nói đến hệ thống chính trị vững mạnh kia mà. Thế khi gặp kẻ ăn cắp văn thì cái hệ thống này đi đâu? Ông thủ trưởng của cô Lê Thủy không xử lý kỷ luật cô Thủy là vì sao? Bà chủ tiệm chả lụa mà tôi quen đặt câu hỏi: “Liệu ổng có mắc gì với cô Thủy ăn cắp?”. Thời thuộc Pháp một người dân trong làng thua bạc phải nhảy xuống sông tự tử lập tức ông Lý trưởng nơi ấy bị phạt bị giáng chức. Nay đã có ông thủ trưởng nào bị kỷ luật khi nhân viên của mình phạm pháp chưa? Hòa cả làng cứt trâu hóa bùn là do thế! Cái nước mình nó thế. Tôi nghe nói GS Hoàng Ngọc Hiến hay nói câu này?

 

  • PV: Lý giả về tình trạng nhiều nhà văn chấp nhận và thoả hiệp chung sống hoà bình với nạn đạo văn nhà thơ Inrasara cho rằng: “phần đông các nhà văn Việt Nam không được gì cả khi đạo văn. Bị đạo văn họ cũng chẳng mất mát gì lớn. Bởi đại đa số là không đáng. Không đáng mà phải đuổi theo nó thì mất cả sinh lực nên ít ai hào hứng. Nhất là với cơ chế chưa có gì là rõ ràng của hôm  nay”. Theo ông có nên  vì “bị đạo văn cũng chẳng mất mát gì lớn” nên chúng ta sẽ không cần phải quá gay gắt với chuyện đạo văn xảy ra như cơm bữa hiện nay?  

 

Nhà văn Triệu Xuân: Nhà văn chân chính không ngồi chung chiếu với quân ăn cắp! Chung sống hòa bình là thế nào? Hãy cùng nhau xuống tay ngăn chặn nạn ăn cắp nếu không chả khác nào tiếp tay cho cái xấu cái ác!

 

  • PV: Là người làm công tác xuất bản kinh nghiệm của ông trong việc phát hiện cũng như xử lý với các tác phẩm đạo văn?

 

Nhà văn Triệu Xuân: Với những nhà văn chuyên nghiệp những người đã thành danh khi tiếp nhận bản thảo tôi rất vui niềm vui của một người đam mê nghề nghiệp. Còn với những tác giả lạ lẫm chưa thấy in sách bao giờ tiếp nhận bản thảo đọc qua và hỏi chuyện vài phút là cảm nhận được ngay thực hư. Thế nhưng do có quá nhiều người mới viết nhiều bản thảo quá làm sao mà linh cảm chính xác mãi được. Tôi liền nghĩ ra một cách: Với những người mới dại dột lao vào nghề văn nhất là mới làm thơ mang bản thảo thơ đến xin Giấy phép Chi nhánh NXB Văn học đều lịch sự đề nghị tác giả viết vào bản thảo hai câu: “Tôi là chủ sở hữu quyền tác giả bản thảo này. Tôi cam kết không vi phạm bản quyền”. Đã có một số tác giả tự giác loại một vài bài thơ câu thơ trong bản thảo của mình sau khi viết hai câu trên. Nhờ cách này và một vài thủ thuật khác mà mười một năm qua chúng tôi không bị mắc lỡm!

 

  • PV: Để ngăn chặn tình trạng đạo văn bên cạnh sự chung sức của pháp luật của báo chí chúng ta không thể không nói đến ý thức của người cầm bút. Dù là chuyên nghiệp hay không chuyên nghiệp thì cũng luôn cần phải có lòng tự trọng. Họ tôn trọng chữ của người khác thì cũng là họ biết tôn trọng chính mình. Điều giản dị ấy nhưng tại sao lại khó thực hiện với nhiều người như vậy thưa nhà văn? Họ cóp nhặt văn của người khác lấy nguyên văn tác phẩm của người khác thành tác phẩm của mình không chút xấu hổ và nghĩ đến hậu quả có thể xảy ra. Tại sao vậy?

 

Nhà văn Triệu Xuân: Như đã nói ở trên kẻ ăn cắp văn là phế phẩm mà nền giáo dục của chúng ta thải bừa bãi ra xã hội. Có một thời đọc văn mà thấy tới gần nửa là trích dẫn ông ốp ông ép nói thế này thế nọ. Họ lười suy nghĩ lười sáng tạo cho nên nếu không trích dẫn thì họ biết viết cái gì. Thầy rứa thì trò làm sao giỏi? Ngày nay thiếu gì người cầm bút mà lười đi thực tế lười đọc sách. Có ông giáo sư thú nhận trong mười lăm năm qua ông ta không đọc hết một cuốn tiểu thuyết nào! Có không ít người viết về nền văn học trong nhiều năm qua quanh đi quẩn lại chỉ biết nêu danh vài tác giả và tác phẩm tại thành phố họ sống. Một vài bài còn được đến cả chục bài như thế thì nhảm hết sức! Bệnh lười đi lười đọc khộng chịu mua sách đọc nói dựa nói theo nói leo phê phán theo kiểu đánh bề hội đồng… đã trở thành thâm căn cố đế mất rồi. Không chịu thâm nhập học hỏi từ cuộc sống không đọc sách để tích lũy vốn sống tri thức trực tiếp và gián tiếp thì làm sao viết văn làm sao sáng tạo? Ăn cắp là phải thôi!

 

  • PV: Nhân chuyện đạo văn vấn đề bảo vệ bản quyền tác phẩm cho các nhà văn cũng rất quan trọng. Nhưng chính các nhà văn chúng ta thì lại rất lơ tơ mơ về chuyện này. Tác phẩm của họ bị tùy tiện sử dụng trên mạng trong các tuyển tập và họ chỉ còn nước nhìn thấy tên mình mà… thở dài. Để cải thiện tình trạng này theo nhà văn chúng ta cần phải làm gì? 

 

Nhà văn Triệu Xuân: Không phải ai cũng tơ lơ mơ đâu. Những người chí cốt với nghề sau khi xuất bản tác phẩm đều nhanh chóng đăng ký bản quyền tác giả văn học nghệ thuật; sau hai tuần được Cục Bản quyền (Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch) cấp Giấy chứng nhận quyền tác giả. Có người cẩn thận hơn: đi đăng ký ngay sau khi hoàn thành bản thảo nữa cơ. Nhà văn chuyên nghiệp là phải vậy.

 

  • PV: Xin cảm ơn nhà văn đã trò chuyện cùng Văn nghệ Trẻ

alt

Bài đã đăng Văn nghệ Trẻ    

 

More...

MINH NGUYỆT DỊCH THƠ VÀ SUY NGHĨ

By VŨ THANH HOA

VTH:  Tôi có cảm giác Minh Nguyệt dịch thơ giống như người nghệ sỹ đang lướt trên phím đàn hay cây cọ vẽ: tràn ngập say mê  và cảm xúc...
Xin giới thiệu bài dịch mới của chị cùng những phát hiện thú vị chị vừa gửi cho Vũ Thanh Hoa mời các bạn thưởng thức:

Dịch thơ và suy nghĩ

alt

01.04.2011 BỞI LUNE - PHẢN HỒI

Viết về nhục cảm (sensualite) và nhục dục ( sexualite) trong thơ là một việc rất khó. Cũng giống như phim ảnh vô vàn những cảnh quay đã bị báo chí dư luận phê phán chỉ trích vì sự dung tục tầm thường thiếu tự nhiên v.v…

Tuy vậy cũng vẫn có những tác giả khiến người đọc khán giả phải ngạc nhiên thú vị về cách diễn đạt hành vi sex thật là uyển chuyển tự nhiên tài tình và đầy cảm xúc.  Lune thích  một số bài thơ của Vũ Thanh Hoa (vnweblog.com) và của Nat (Nathalie ?) (over-blog.com) viết về sex. Vì vậy Lune đã chọn và dịch hai bài thơ của hai chị sang tiếng Pháp và sang tiếng Việt để thể hiện lòng yêu mến của mình với hai bloggers này. Có một điều rất thú vị là cả Vũ Thanh Hoa và Nat đều  cùng một độ tuổi cùng sống ở một thành phố biển. Vũ Thanh Hoa sống ở Vũng Tàu còn Nat sống ở Mandelieu (gần Cannes- Pháp) trên bờ biển Địa Trung Hải tuyệt đẹp. Phải chăng chính biển cũng là một tác nhân quan trọng đối với  việc thể hiện cảm xúc của con người ?

alt

 Sau đây là hai bài thơ của hai tác giả trên:

GIAO HƯỞNG BIỂN  

ướt
cát mịn
phập phồng
trần ngực biển
lưỡi thanh âm giao hưởng ngút mây trời

 

dừa rừng rực vươn thẳng cây đón đợi
mơ màng dương lún phún lá đong đưa
ngây ngất sóng
cơn cuồng phong
chạm đáy
thăm thẳm xanh mạch chảy
tận khôn cùng
vòng hoan lạc siết bến bờ
ngây dại
cổng thiên đàng he hé nụ mung lung
thở trong thở
cuốn về hun hút bão
thân ghì thân
run rẩy nhịp tinh cầu
dòng nham thạch phun quyện hòa núi lửa

 

trôi
bềnh bồng
phiêu dạt
cánh buồm
yêu

22.5.2008
Vũ Thanh Hoa

Theo Blog Vũ Thanh Hoa:

http://vuthanhhoa.vnweblogs.com/

Symphonie de la mer 

mouillé

le sable fin

gonflés

les seins nus de la mer

la symphonie de la langue touche au nuage

 

ardent le cocotier se dresse en attente

rêveuses les feuilles fines remuant

ivre de vague

le tourbillon

arrive au fond

le courant profond coule

jusqu’au bout

le cycle de désirs serre les rivages

troublant

la porte du paradis s’ouvre vaguement

respiration dans respiration

qui se jette au cyclone profond

corps contre corps

qui tremble du rythme de la Terre

le magma éjecté intègre le volcan

 

flottant

parvenant

la voile

d’amour

coule

Traduit par Lune

Người dịch: Lune

  Trần Thiện Anh bình bài thơ "Giao hưởng biển" - Mời đọc tại đây:

Un jeu troublant 

 

 Quand de simples mots effleurent le papier

Quand les feuilles égrainent mes pensées

Quand la musique excite mon esprit

C’est comme un jeu troublant

 

Pétales de roses éparpillées sur le lit

Bougies parfumées aux odeurs fruitées

Douceur sucrée sur les draps satinés

Offrant un paysage rougeâtre

 

Les rayons du soleil traversent les stores mi-clos

Dévoilent quelques parcelles de nos corps

Qui trouveront plus tard l’envie d’un repos

Mais ne rêvent que de l’ultime aboutissement

 

Savourer le velours de nos peaux

Capturer tous nos sens en exil

Quelques pensées cachées

De désir tout simplement

 

Oubliant les jours et les heures

Nous aimer jusqu’à l’aurore

Nos mouvements douceur nos yeux désirs

La mélodie accompagnant nos gestes

 

L’astre lumière dessinant nos contours

Dans la fournaise de la chambre

Quelques gouttes de sueur

Déferlant sur nos corps

 

Nos épidermes s’abandonnant aux plaisirs

Offrant nos chairs aux caresses

Tant de frissons passionnés

S emportant dans un ultime effort

 

Peu à peu oubliant l’heure

Doucement s’en va la nuit

Alors que se glisse la fraîcheur

Sur ce lit parsemé de fleurs

 

Nous nous sommes abandonnés

 

6.6.2009

Nat

Blog Nat:

 http://ann.over-blog.com/blog-newsletter.php?ref=1817357

 

Giao hoan 

 

Khi ngôn từ mơn man giấy mỏng

Khi cây lá kết thành nỗi đam mê

Bản nhạc kia bỗng đẩy tới tràn trề

Một cơn cuồng phong đang tới

 

Bao cánh hoa hồng rải khắp giường

Những ngọn nến thơm mùi hoa quả

Dịu dàng rơi trên  đệm trắng ngọt ngào

Lung linh sắc đỏ xôn xao

 

Những tia nắng lọt qua rèm cửa

Hé lộ hai tấm thân trần

Muốn được ở bên nhau

Được cùng sẻ chia hoan lạc

 

Nhâm nhi  làn da nà nuột

Buông lơi ảo giác giam cầm

Ý nghĩ  cất trong sâu kín

Chỉ còn đam mê mà thôi

 

Quên đi ngày giờ đầy vơi

Ta yêu nhau tận tới khi trời rạng

Cử chỉ dịu dàng  mắt chìm trong hoan lạc

Giai điệu dặt dìu theo ve vuốt đê mê

 

Tinh tú vẽ nên hình bóng

Giữa ngọn lửa sưởi trong phòng

Vài giọt mồ hôi lấm tấm

Bồng bềnh sóng nhẹ hồ trong

 

Làn da dâng niềm hoan lạc

Tặng người những cái vuốt ve

Bao nhiêu đợt sóng  đam mê

Mang từ một lần yêu tới

 

Thời gian cứ thế dần trôi

Đêm nhẹ dịu dàng tan biến

Đâu đây  làn hương mát dịu

Trên  giường rắc đầy cánh hoa

 

Giấc nồng êm ái thực là…

 

Người dịch: Lune

Nguồn: Blog Minh Nguyệt tại đây

 

More...

HUỲNH DŨNG NHÂN NÓI VỚI ANH TRAI

By VŨ THANH HOA

VTH: Chiều nay đang chuẩn bị cho Đài Truyền Hình Tỉnh BRVT quay một phóng sự về chân dung VTH thì nhận được tin nhắn của anh Huỳnh Dũng Nhân anh viết: "Anh muốn em đưa bài viết về anh Nhi của anh lên trang Vnweblogs của em" mình biết anh Hoàng Đình Quang đã đưa bài viết ấy trên trang Blog HĐQ sáng nay nhưng mình vẫn đưa lại vì muốn chia sẻ nỗi buồn  sâu sắc với gia đình anh Huỳnh Dũng Nhân và cảm ơn anh Nhân luôn trân trọng và tin cậy trang Blog của VTH như đã tin cậy một người em gái thân thiết.




Anh Huỳnh Dũng Nhân bên anh Huỳnh Dũng Nhi (ngồi giữa) mùng 5 Tết Tân Mão

VIẾT CHO ANH TÔI

Kính viếng hương hồn nhà báo Huỳnh Dũng Nhi


Ngày mùng 5 tết. anh Nhi đột ngột từ Vũng Tàu đến thăm tôi ở Phước Kiểng Nhà Bè. Anh phải chống gậy như một ông già. Nằm ghế dựa gần như suốt buổi đến chơi. Nhưng đôi mắt sáng rực trên gương mặt hom hem và giọng nói  vẫn còn hào sảng lắm.

Đến mùng 8 tết anh nhắn tin cho tôi rất gọn. "Anh đang ở Đà Lạt. Vui lắm". Tôi ngạc nhiên anh còn đủ sức vi vu lên xứ lạnh để nhớ lại một thời sống ở Hà Nội hay du học ở Hungary sao ? Mừng quá. Tôi lúc đó có  chuyến công tác đi Huế nên nhắn lại: "Còn em đang ở Huế".

Ngày hôm sau vợ tôi thảng thốt gọi điện: "Anh Nhi đang hấp hối." Tôi tìm cách mua vé máy bay về.

Anh nằm đó như một ông già 90. Cánh tay gầy khẳng khiu dính đầy dây rợ truyền nước biển. Cây gậy đã gác góc nhà. Vợ anh và mấy đứa con trong nhà mắt đỏ bầm. Mẹ tôi năm nay 80 tuổi cũng đang khóc. Mẹ tôi  rất ít khóc ngay những năm tháng khó khăn nhất trong cuộc đời bà. Trên loa đang phát đi mấy bản nhạc anh thích như bài Chiều của Hồ Dzếnh bài Gửi nắng cho em và bài Happy New Year...Tôi nhìn vội thấy thẻ Đảng thẻ Nhà báo của anh dường như đã để sẵn sàng trong tủ kính...

Anh tôi từng công tác tại Vũng Tàu với các cương vị khác nhau như: Phó TBT báo Đặc khu VTCĐ Phó GĐ Đài PTTH Đặc khu VTCĐ. Sau một thời gian đi học chính trị cao cấp tại Trường Đảng Nguyễn Ái Quốc Hà Hội anh trở về làm Phó Chánh Văn phòng Tỉnh ủy Tỉnh BRVT. Có thể nói đó là một thời gian ông hoạt động cống hiến say mê sáng tạo với tất cả tâm huyết thông qua những bài viết của mình. Cả cuộc đời làm báo hay làm cán bộ Văn phòng Tỉnh ủy công việc của ông đều liên quan đến cây bút. Một công việc chỉ có thể hoàn thành tốt với lương tâm trách nhiệm và cuộc đời trong sáng không cơ hội không vụ lợi của mình.

Tôi đến bên anh hỏi : "Có nhận ra em không?" Anh  thều thào mấy tiếng  mà tôi đoán nhiều hơn là nghe được: "Tại sao không?" Tôi bảo anh đừng nói  nữa mệt Anh im lặng. Tay quờ quạng mắt trắng đục cố giương lên tìm kiếm mọi người có lúc anh dang tay ra như muốn được vợ anh đỡ dậy rồi anh cố nằm nghiêng để cố giấu đi hơi thở đứt quãng nặng nhọc của mình. Cứ như vậy. Chậm dần yếu dần lả dần. Rồi anh thở hắt ra mấy lần miệng há ra cố hớp lấy  mấy ngụm không khí cuối cùng bằng sự cố gắng tuyệt vọng. Nhưng rồi mắt anh đục đi tay buông xuôi xuống thân mình chân duỗi dần vô tri vô giác...giống như một đứa trẻ  cố gắng đòi thức dậy đi chơi nhưng không đòi được đành cam chịu nằm thiếp  đi. Lúc 15giờ5 phút anh bình thản lặng lẽ chìm sâu vào giấc ngủ ngàn năm. Thế là hết.

Ba tôi năm nay 85 tuổi chống gậy đến  cũng khóc nghẹn ngào và bảo sao con lại đi trước ba. Cha mẹ già khóc con vợ khóc chồng con gái khóc cha cảnh tượng này thật khó lòng nào chịu nổi. Đứa cháu ngoại mà anh rất mực thương yêu mới mấy tuổi thì vẫn tung tăng bên cạnh chỗ anh nằm nó ôm con búp bê vải và nói: Sao lại khóc ông ngoại ngủ mà.

Hình như trước khi mất anh linh tính  điều gì sâu kín mà trước Tết ráng gượng sức đi thăm bà con họ hàng bên vợ bên nhà mình rồi anh còn tổ chức kỷ niệm 32 năm ngày cưới là điều mà xưa kia anh coi là hình thức nên tránh. Anh nói đùa với mọi người là anh đang tập lái xe hỏi ra mới biết là anh tập đi...xe lăn. Anh tận dụng khả năng Internet mới học được từ hai cô con gái để chát gửi mail viết nhật ký. Anh làm thơ  tặng mọi người mỗi khi tỉnh táo. Và bức thư cuối cùng của anh trên mạng là bức thư cho bác sĩ Hà người  đã trực tiếp chữa bệnh cho anh ở Vũng Tàu. Trong thư anh còn nhờ bác sĩ tư vấn  chế độ ăn  uống sao cho hợp lý. Rõ ràng anh còn tự tin và khao khát sống lắm.

Anh tôi sống không đủ lâu để trở thành bậc cao niên hiền triết. Anh sống không khôn ngoan để  có thể có những toan tính quyền lực. Anh không đủ điều kiện này kia để làm được nhiều việc lớn cho riêng mình. Anh không vụ lợi không cơ hội thậm chí nhìn cuộc đời hơi đơn giản. chiếc xe Cup của anh  chắc bây giờ thuộc hàng  khó kiếm vì nó cũ đến không thể cũ hơn được nữa. Anh coi trọng nghĩa tình gia đình và bè bạn. Ở đám tang ai nấy cũng bảo anh là người mà họ chưa thấy  nóng giận bao giờ...Anh đã sống xứng đáng với 60 năm cuộc đời. Anh đã sống xứng đáng với một gia đình có truyền thống cách mạng có ông bà nội là liệt sĩ của quê hương Đồng Khởi. Anh đã sống xứng đáng với ngòi bút của mình trong một gia đình có 9 người từng làm báo. Và hơn trên hết anh đã sống xứng đáng là một người ông người chồng người cha của một gia đình nhỏ bé.

Đám tang quàn có hơn ngày rưỡi theo cách tính toán ngày tháng tốt xấu của  thầy chùa Linh Sơn cổ tự. Nhiều người chưa kịp biết tin để đến nghĩa trang Long Hương ( Bà Rịa ) cách Vũng Tàu 30 cây số tiễn biệt anh. Thú thật là tôi không thích và rất sợ việc hỏa táng người quá cố. Người ta bằng xương bằng thịt đầy hình hài tâm trí như thế mà thiêu đốt  thành cát bụi mất đi chỉ để lại chút tro tàn chứa vừa cái bình nhỏ trên bàn thờ có tấm hình anh mặc comple càvạt không vui không buồn. Hỏa táng. Người nhà phải đứng ngoài nhìn theo linh cữu anh bị đẩy vào sau hai cánh cửa có che rèm vải thô màu nâu bạc phếch gió thổi bay bay. Hôm nay ngày 14-2. Trên tấm bảng trước cửa hợp đồng hỏa táng mang tên Huỳnh Dũng Nhi  số 205. " 5 tiếng đồng hồ nữa người nhà đến nhận tro". Chỉ có từng ấy lời người ta lạnh lùng thông báo là còn liên quan đến anh tôi một con người từng sống vui vẻ và yêu thương suốt một quãng đời. Hôm nay là ngày Valentine.

Bây giờ anh ở đâu?

Tôi nhớ lúc đưa anh đi xe tang đi theo lộ trình qua những nơi anh từng công tác qua nơi anh  đã từng "ăn cơm tập thể ngủ giường cá nhân" đi qua những con đường anh đã từng đi qua những cái quán anh từng ngồi thù tạc với bạn bè.

Bây giờ anh ở đâu?

Vũng Tàu bây giờ mùa  gió chướng. Gió lồng lộng trên con đường từng được công nhận là đường đẹp nhất Việt Nam một bờ biển đang xanh ngắt mà nhiều năm nay anh không còn được ra  ngắm. Một khơi xa có những mỏ dầu mà anh từng vinh dự là một trong những nhà báo đầu tiên đặt chân lên giàn khoan viết bài khi tìm thấy dòng dầu khí đầu tiên...

Bây giờ anh đang ở đâu ?

Con trai tôi mới 6 tuổi không thể nào hiểu nổi sao Bác Hai lại biến mất? Biến mất hoàn toàn. Bác Hai mới đến thăm nhà nó nhà cuối cùng trong số họ hàng bà con mà anh đến và lỳ xì cho nó ? Con tôi chớp chớp mắt hỏi " Bác Hai đang ở trên trời hả ba ?"

Bác Hai đang ở trên trời con ạ.

Người ta thường tranh luận với nhau về địa táng hỏa táng thủy táng...những khi họ nghĩ về cái chết. Nhưng rất ít có Khí táng. Nếu có Khí táng thì chắc chắc đó là một cách lãng mạn hơn cả. Tôi chắc chắn một điều do có thời gian làm báo lâu hơn nên tôi đi máy bay nhiều hơn anh tôi. Mỗi khi tôi đi máy bay trong nước hay ra nước ngoài tôi đều nghĩ việc được nhìn thấy mặt đất từ trên bầu trời là rất thiêng liêng. Bầu trời đem lại cho người ta sự  cao thượng vị tha phóng khoáng yêu thương. Và bây giờ mỗi lần đi máy bay tôi sẽ lại thầm nói với con trai tôi: Con ạ Bác Hai đang ở trên trời sau 60 năm sống trên mặt đất đầy lo toan ngập lụt ùn tắc ô nhiễm song cũng đầy hạnh phúc vui buồn này.

Và tôi sẽ nhớ mãi hai chữ trong tin nhắn cuối cùng anh gửi cho tôi: Vui lắm.


TP HCM ngày 15-2-2011

Huỳnh Dũng Nhân

 

A

Anh Huỳnh Dũng Nhi trong đám cưới con gái út (ngoài cùng bên trái)

 

More...

ĐỌC THƠ NGỌC YẾN

By VŨ THANH HOA

                                 ĐỌC THƠ NGỌC YẾN

Không ồn ào không phá cách không có những ý tưởng cực lạ Thơ Ngọc Yến  neo  hồn người đọc bằng nét dịu dàng đằm thắm của người đàn bà trải nghiệm chất  trữ tình da diết mênh mang đậm phong cách Đồng bằng Sông Cửu Long nhưng được viết "có nghề" nên không  bi lụy đến mức Sến.
Gặp chị một lần ngỡ ngàng bởi nhan sắc một thời và bất ngờ bởi chủ nhân những câu thơ đầy lãng mạn ấy từng là Nhà Giáo cho đến năm 1977 chị đảm nhiệm vị trí phó phòng Chương trình Đài PTTH Bạc Liêu.
Có lần VTH đã comment trên Blog của chị: "Ngọc Yến chỉ  viết khi cảm xúc tràn đầy vì thế Thơ chị  không quá hiện đại cách tân  nhưng lại không cũ và luôn hấp dẫn Người đọc." Mời quý vị đọc chùm Thơ Ngọc Yến trích trong tập thơ " Hôn lên nỗi buồn" để cảm nhận... (Xem Blog Ngọc Yến tại đây)




Tĩnh lặng

Chẳng có gì khác

ngoài Đêm

Nỗi cô đơn cựa mình

thao thức

Thời gian chỉ trôi một chiều

Bất lực

Dẫu vô tình

vẫn mãi chạm

bình minh
Chẳng có gì khác

ngoài Em

Tự soi mình

Trong  bốn chiều

Mộng - Thực

Rung ngân tiếng lòng

chỉ nghe ray rứt

Thả nỗi buồn

vỗ cánh trong đêm!


Trôi theo dòng đời.
      Tặng Chị Minh Hua

Ta bắt gặp lại mình...  như lá

Nhẹ nhàng rơi cho hết mùa vàng

Cọng cỏ mềm sương xanh biếc lạ

Hồn nhiên đùa trong gió miên man

Ta bắt gặp lại mình... ngơ ngác

Ngắm thời gian trôi tuột bàng hoàng

Chẳng tiếc nuối những điều đánh mất

Cũng nặng lòng đời đã mong manh

Ta bắt gặp lại mình... hiu hắt

Sắt se buồn chớp mắt xuân tan

Ngập ngừng với dòng sông khác nẻo

Níu giữ thuyền giữa sóng bâng khuâng

Ta bắt gặp lại mình... thơ dại

Trái tim say giấc mộng nồng nàn

Thoáng bừng tỉnh hoàng hôn lay lắt

Trên dòng đời - ta - bỗng dưng tan...


Rơi

Đánh rơi đâu mất nụ cười

Loanh quanh chỉ một sắc trời hư không

Nắng xiên chẳng thấu tấc lòng

Mưa nghiêng chẳng thấm bụi hồng trần gian


Bể dâu một kiếp đá vàng

Bao cay đắng cũng một hàng lệ rơi

Thì thôi này hỡi tôi ơi

Trắng -  Đen cũng hết một đời trầm luân.

Tơ lòng chùng nhịp rưng rưng
Tàn đêm giấc mộng ng
ập ngừng nhẹ rơi
Xòe tay xin một lẽ đời
Không không - sắc sắc... cõi người nhẹ tênh


Lạ


Ta bỗng lạ với nhịp đời hối hả

Mà thời gian chợt chầm chậm khôn cùng

Ngơ ngác giữa vòm trời xanh sắc lá

Xót xa lòng - mùa cũng lạ... rưng rưng

Ta bỗng lạ với niềm tin tự tạo

Nét vẽ lối về đậm nhạt mênh mông

Có còn mãi bình yên nơi điểm tựa

Câu hỏi rơi thầm khua bóng dòng sông

Ta bỗng lạ với buồn vui vô định

Ngày tháng quen cũng khép lại lạnh lùng

Những mưa nắng vẫn quay về tuần tự

Chút chạnh lòng... có đón được mùa xuân

Ta bỗng lạ với chính mình rất thật

Ngẩn ngơ chiều níu giọt nắng bâng khuâng

Muốn hờn dỗi muốn oà lên nức nở

Nụ cười bỗng dưng vỡ rụng mơ hồ...


Uống rượu một mình

Nghiêng lòng chỉ ta cùng ta

Chia đôi giọt nhớ vỡ òa trong đêm

Đắng cay nồng say rượu mềm

Bước đời chênh chếch lòng thênh thang buồn

Chạm môi ngơ ngác trách hờn

Bờ ly dốc cạn cô đơn thêm đầy

Chợt rơi giọt lệ vào tay

Tự soi dưới bóng trăng gầy... liêu xiêu

Trái tim phế tích hoang liêu

Ngắm ta bóng đổ trong hiu hắt đời

Buồn vẫn đầy  rượu lại vơi

Nhấp niềm riêng bỗng khóc cười vu vơ

Ấp ủ lòng đóa hoa khô

Lung linh con sóng ảo xô dạt bờ

Thôi thì tìm chút ngu ngơ

Ta say nốt để mộng mơ một mình.


Gởi lại

Em gởi lại chút hương nồng trên gối.

Ủ giấc mơ anh trống trải rộng dài.
Con thạch sùng cũng bâng quơ tiếc nuối
Gỏ vào đêm từng nhịp nhớ thương ai!

Em gởi lại nụ hồng đang hé nở
Cháy hết mình sắc đỏ của tình yêu
Hương dạ lý đong đưa ngoài cửa nhỏ
Thao thức nồng say gợi nhớ trăm chiều

Em gởi lại trái tim còn bổi hổi
Tình trao tình đâu chỉ thắm trên môi
Trong lặng lẽ giữa bao điều chưa nói
Chút mong manh vẫn đẹp đến muôn đời


Nói với con...
 


Sẽ đến một ngày Mẹ thành nắm đất nâu

Những buồn vui cũng hóa thành cổ tích

Những yêu thương bỗng trở nên xa lắc

Những phút ngọt lòng bỗng hóa niềm đau

Gạch nối hai miền - chỉ nỗi nhớ nhau

Nhắc đến ngày xưa... Mẹ thành huyền thoại

Hành trang mang theo bao điều lặng lẽ

Để con đừng buồn trong những đêm thâu

Vì cuộc đời sẽ chẳng khác hơn đâu

Con vẫn đi trên đường đời ấm lạnh

Và chỉ riêng mình một hình một bóng

Lòng Mẹ bao la để lại... nụ cười.

Tình yêu cho con Mẹ đã nói ngàn lời

Dành cho Mẹ dường như còn xa mãi

Hãy biết yêu thương khi còn có thể

Là hôm nay đừng đợi đến ngày mai!

Ngọc Yến- Bạc Liêu 

More...

THƠ ĐẶNG MỸ DUYÊN

By VŨ THANH HOA


Tôi biết Đặng Mỹ Duyên chưa lâu lắm qua những bài Thơ  đã linh cảm được số phận của người đàn bà này khá truân chuyên.   Có thể vì thế Thơ chị luôn có nét gì đó rất riêng:  Nữ tính pha chút tưng tửng đậm chất Nam Bộ và nhiều trải nghiệm.  Vũ Thanh Hoa xin giới thiệu chùm Thơ của chị cùng bạn đọc:
                  



VẬY THÔI

Tối qua có người ngủ mớ
Bàn tay xô một bàn tay
Sáng nay có người ngạt thở
Trắng đêm ngồi kiếm sao bay.


Cạn sông. Đá mòn. Lòng mỏi
Thì thôi cứ vẫy tay chào
Bận lòng một cơn khóc nuối
Coi chừng đến chết còn đau.

More...

THƠ TRỊNH SƠN

By VŨ THANH HOA

THƠ TRỊNH SƠN
                                                                                   
VTH:
Lần đầu tiên tôi gặp Trịnh Sơn ở  một quán café cùng với những người bạn thơ cả hai chỉ gật đầu chào nhau. Tôi có thói quen gặp ai lần đầu thường quan sát nhanh và lấy "ấn tượng đầu tiên" về người đó vì tôi tin rằng đó là "cảm giác khách quan" nhất. Dù tỏ ra khiêm nhường và lễ độ nhưng tôi vẫn nhận ra vẻ lãng tử và gan lì trong đôi mắt chàng trai này. Copy of Tao-Son.jpg  37 KB

Thơ Trịnh Sơn gần đây được chú ý và có nhiều ý kiến tôi bảo Sơn: "Em cứ bình thản sống đi em ạ phải qua được các "ải" khen chê đàm tiếu mới thấy được "cái chân" của mình!" Sơn chỉ cười: "Em biết chị ạ". Tôi thấy Trịnh Sơn ít nói tôi vốn sợ những người nói nhiều.
Trịnh Sơn sinh năm 1982 tại Côn Đảo khi ba má và gia đình bị bắt vì vượt biên. Cậu từng qua Mỹ cùng gia đình rồi lại trở về Việt Nam một mình học dở dang 2 trường Đại học. Tôi hỏi: "Giờ em làm gì?" Cậu cho biết là đang "Thiết kế Cảnh quan - Hoa viên" Tôi bảo: "Nghề ấy cũng hay đấy nhưng em nên đi học tiếp nhé!". Sơn làm thơ say mê và thầm lặng ngày càng đằm và ấn tượng hơn.

Mời quý vị đọc chùm thơ của Trịnh Sơn để  hiểu thêm về một chàng trai có tâm hồn khá phức tạp sống lặng lẽ ở một nơi xa xôi: Bà Rịa.

More...

THƠ HUỲNH DŨNG NHÂN

By VŨ THANH HOA

THƠ HUỲNH DŨNG NHÂN

VTH: Huỳnh Dũng Nhân có chút tương đồng với tôi: Gốc Nam Bộ (Bến Tre) lớn lên ở Hà Nội và học Đại học Tổng Hợp TP HCM- Khoa Văn(năm 1975-1979) Khoa Báo Chí trường Tuyên huấn Trung ương HN(1980-1983). Thời ba anh về làm Giám đốc Sở Văn Hóa Thông tin Đặc khu Vũng Tàu Côn Đảo gia đình anh là chỗ thân tình với gia đình tôi anh coi tôi như cô em gái nhỏ. Tính cách lãng tử và cuộc sống riêng với đủ thăng trầm càng làm cho người đàn ông tài hoa này nhiều "vốn" để "phát" nhiều lĩnh vực: Làm báo (nổi bật ở mảng phóng sự) viết văn làm thơ...

Đã lâu không gặp anh tình cờ hôm qua vào mạng thấy anh đang "chat" tôi hỏi: Dạo này anh còn làm thơ nữa không? Anh bèn gửi cho tôi chùm thơ nhắn tặng bạn đọc Vnweblogs vì anh cũng có  blog ở đây nhưng bận bịu quá chẳng có thời gian post bài.

Đọc thơ anh thấy ngạc nhiên và thú vị bởi với cương vị là là Phó trưởng cơ quan thường trú Báo Lao động phía Nam; Ủy viên BCH Phó Ban Nghiệp vụ của Hội Nhà báo Việt Nam; Tổng biên tập tạp chí Nghề báo của Hội Nhà báo TP.HCM; Giảng viên môn Phóng sự của Khoa Báo chí Trường Đại học KHXH&NV TP HCM... anh vẫn dành cho thơ những khoảng riêng thật lãng mạn. VTH trân trọng giới thiệu với quý vị chùm thơ của anh Huỳnh Dũng Nhân:

More...

MỘT BÀI THƠ ĐÀI LOAN

By VŨ THANH HOA

Trong những ngày chăm sóc Mẹ nằm mổ ở Bệnh viện Chợ Rẫy  VTH chợt nhớ đến một bài thơ viết trên tường một Viện dưỡng lão ở Khu phố phía tây đường Dân Quyền (thành phố Đài Bắc Đài Loan) tác giả bài thơ chưa xác định được chính xác . Bài thơ  được dịch giả Trang Hạ chọn dịch và giới thiệu. 
Hãy tin tôi nếu quý vị đọc kỹ bài thơ giản dị mộc mạc này hẳn sẽ phải lặng đi vì xúc động


  

VIẾT TRÊN TƯỜNG NHÀ DƯỠNG LÃO
 

Con ơi khi con còn thơ dại
Mẹ đã mất rất nhiều thời gian
Mẹ dạy con dùng thìa dùng đũa ăn cơm
Mẹ dạy con buộc dây giày chải tóc lau nước mũi 

Những kỷ niệm về những năm tháng
mẹ con mình sống bên nhau
Làm mẹ nhớ thương da diết
Vì thế khi mẹ chóng quên mẹ chậm lời
Con hãy cho mẹ chút thời gian xin con chờ mẹ chút
Cho mẹ suy nghĩ thêm…
Cho dù cuối cùng ngay cả định nói gì
Mẹ cũng quên… 

Con ơi!  Con quên là mẹ con ta đã tập luyện hàng trăm lần
Con mới thuộc khúc đồng dao đầu đời?
Con nhớ không mỗi ngày mẹ đáp
Những câu ngây ngô hàng trăm câu con hỏi từ đâu?

Nên nếu mẹ lỡ kể lể nhiều lần những câu chuyện móm răng
Ngâm nga những khúc ru con thời con bé 
Xin con tha thứ cho mẹ
Xin con cho mẹ chìm trong những hồi ức ấy nhé!
Xin con đáp lời mẹ kể những chuyện vụn vặt trong nhà!

Con ơi!  Giờ mẹ thường quên cài nút áo xỏ dây giày
Ăn cơm vãi đầy vạt áo
Chải đầu tay bần bật run
Đừng giục giã mẹ
Xin con nhẫn nại chút và dịu dàng thêm
Mẹ chỉ cần con ở bên
Mẹ đủ ấm. 

Con ơi!  Bây giờ mẹ đi chân không vững nhấc không nổi bước
Mẹ xin con nắm tay mẹ
Dìu mẹ chậm thôi
Như năm đó
Mẹ dìu con đi những bước đầu đời.  


Thủy Khởi

More...

CÓ MỘT BLOGGER TÊN TÙNG BÁCH

By VŨ THANH HOA

CÓ MỘT BLOGGER TÊN TÙNG BÁCH

que


Tôi thích vẽ lại một ai đó trong trí tưởng tượng. Trong nhóm Bloggers Vũng Tàu tôi có thể tạm “phác họa”  từng người một cách khá “cơ bản”. Nhưng với “sư huynh Tùng Bách” thì…thật khó!  Bởi lẽ nếu tôi vẽ nụ cười hóm hỉnh trên hàng ria vui nhộn thì lại luôn đi kèm với cặp mắt…buồn bao la! Tôi vẽ dáng ngồi nghênh ngang ( ngồi ở Hội nghị mà cứ như đang ngồi…nhậu! ) thì lập tức liên tưởng ngay một dáng đi khắc khổ vất vả...Trời đầy! Tùng Bách sẽ là một bức phác họa phức tạp đa chiều khó vẽ…

More...