LUCBAT.COM VÀ VŨ THANH HOA

By VŨ THANH HOA

VTH: Bất ngờ nhận được e-mail của một anh chàng ký tên..." Lãng Tử Đạt Ma"... hồi hộp quá !Wink Thì ra anh chàng đã "nghiên cứu" mình khá kỹ qua các bài thơ Lục Bát của mình và đã viết trên Lucbat.com thế này: (tại đây)

Vũ Thanh Hoa

Nghiêng môi sểnh mắt với Lục bát

Đọc thơ Vũ Thanh Hoa thấy rông rênh ký tự ẩm ướt mong manh thủy mặc lách tách rợp ràng xuôi ngược lập lòe giao lộ tình yêu “Phải chăng khi bập bẹ em đã chạm vào anh” (Martine Broda - Pháp). Những câu thơ như rút ra từ những thân - thể - gió thơm tho mà vi vu triết ẩn diễm lệ mà xênh xang nỗi buồn: “mi hiền ẩn một mờ mưa” (Phục cảm) “dán vào quên một lá bùa/ đánh lừa chiếc bóng như vừa tẩy trang” (Xếp hàng) “Đong phiêu diêu trả phiêu diêu/ Nghiêng môi sểnh mắt chín chiều một đau…” (Chợ chữ) “trên bàn/thừa cốc/cốc/thừa café” (Nói chuyện với cốc Cafe) “Chia đều thực thực hư hư/ Đang còn tất cả bỗng như chẳng còn…” (Lá rơi).

Khu vườn thơ Vũ Thanh Hoa du du mị mị “bóng mình” luênh loang ù ập giọt hót ái tình. Những con chữ tròng trành trái chín “chưa nguội nắng” vẫn xôn xao phun thức miền dung nham thi thoại “nghiêng môi sểnh mắt”. (Lãng Tử Đạt Ma).

Trân trọng giới thiệu với bạn đọc Thập khúc lục bát Vũ Thanh Hoa:

alt

Bìa một tập thơ Vũ Thanh Hoa

1. DU DU MỊ MỊ

bước qua cánh cửa nhà mình
chân mình vướng vít bóng mình luênh loang
vai gầy nghiêng ngả đa đoan
hạ chưa nguội nắng nhập nhàng mưa thu

đường xa phố thị tù mù
ngoằn ngoèo xanh đỏ ập ù thị phi
lập lòe dị bản từ bi
âm dương giao chỉ chi chi chành chành

mơ mờ thủy mặc mong manh
nhà ai khép cửa tròng trành đơn thân
thẩn thơ quên nhớ tần ngần
thấp tha thấp thỏm một lần thịt da

thoăn thoắt gần
thăm thẳm xa
thà là tĩnh vật nhẩn nha đánh vần

du du mị mị
cõi trần
ù à
ù ập
phù vân
cõi tình

bước qua cánh cửa nhà mình…

4.4.2011

2. NGÀY MỚI

vén rèm ngày mới tinh mơ
giữa vu vơ gió ngất ngơ nắng về

mơ màng trong khói café
đồng hồ báo thức bộn bề lo toan

xe xuôi xe ngược rợp ràng
hằn vào mắt phố nhịt nhằng vết nhăn

xòe tay thả một ăn năn
một chiêm bao cũng nhỡ nhàng sang trang

lẫn trong bước bước vội vàng
đánh rơi nhớ giữa hành lang nỗi buồn

áo ai là lượt dửng dưng
thu chưa qua đã nghe chừng đông sang

níu mùa phủ dụ dung nhan
vết mưa chấm lửng đa đoan chập chùng

ngày đi
ngày đến
ngập ngừng…

17.6.2010

3. TÔ SON NỖI BUỒN

cuối thu cúc dửng dưng vàng
nắng neo góc phố lan man ngọn buồn
lá rơi từng lá rưng rưng
heo may ngơ ngẩn ngập ngừng trở đông

gió về gõ cửa hư không
ngỏ vào thinh lặng niêm phong bóng mùa
mưa ngày xưa đã Giao thừa
nỗi buồn năm cũ cũng vừa tô son

giữa mây vẽ một vòng tròn
vờ như mất mất còn còn ung dung
đáy ly rót ngập hoàng hôn
em ngồi lặng lẽ tô son nỗi buồn....

26.9.2010

alt

Hai chị em Vũ Thanh Hoa tại 1 trường ĐH Nam Phi 1978

4. XẾP HÀNG

ngày rơi tí tách café
tiếng chuông điện thoại trả về thinh không

vẽ vào tia nắng lông bông
mặt cười nguệch ngoạc cho lòng thênh thênh

kệ cho nỗi nhớ bập bênh
thả trôi chiếc lá lênh đênh lạc mùa

dán vào quên một lá bùa
đánh lừa chiếc bóng như vừa tẩy trang

thêu thùa chi những đa mang
nỗi buồn tìm chỗ xếp hàng trong tim...

17.6.2010

5. QUA NHÀ ANH

qua nhà anh chẳng dám dừng
trăng xưa lạc giữa ngập ngừng phù vân

khứ hồi ngọn sóng bâng khuâng
nhặt riêng từng cánh hoa tần ngần rơi

tên em giờ đã xa xôi
bơ vơ dạ khúc chơi vơi vĩ cầm

tận cùng ký ức thanh âm
nghe lay lắt đắng lẫn loang loáng buồn

dấu môi thao thức thinh không
nhòa trong bong bóng cơn dông cuối hè

gió sương kiến giải bùa mê
ngôn từ cô lẻ tìm về chiêm bao

con đường nghiêng ngả chênh chao
từng viên sỏi cũng nghẹn ngào rưng rưng

qua nhà anh chẳng dám dừng
ùa từ vô tận chập chùng nhớ thương...

28.5.2010

6. PHỤC CẢM

mầm tình ngủ giữa bờ đau
mai này thức dậy hanh hao tuổi mùa

mi hiền ẩn một mờ mưa
nhòa vào chiều ruộm ngỡ vừa thanh tân

rợn lòng rạn những tri ân
môi vừa in dấu mắt ngân ngẩn buồn

xa chùa văng vẳng thiền chuông
hồn đành mặc niệm bềnh bồng ngày hoang

nửa chiêm bao nhuộm thu vàng
ùa về phục cảm muộn màng giấc xưa

bóng người
như đã...
như chưa...

9.4.2010

alt

Vũ Thanh Hoa trên bãi biển

Sau khi đoạt Tác phẩm tuổi xanh năm 1993

7. LỤC BÁT INTERNET

lạnh lùng con phím vô tri
gõ vào hư ảo thầm thì yêu thương
lim dim nỗi nhớ dặm trường
môi tìm môi giữa vô thường thủy tinh

chơi vơi em giữa màn hình
thênh thang ký tự giật mình mồ côi
anh đâu rồi giữa xa xôi
vừa như đối diện đã vời vợi xa

dỗ lòng ảo ảnh thôi mà
mong manh nối mạng như là chiêm bao
đường truyền bất chợt chênh chao
cúi đầu mật mã gánh bao la buồn

chập chờn ôm giấc tơ vương
vẽ vào sương khói...
một đường
nhân duyên

26.5.2008

8. CHỢ CHỮ

Lục tìm vốc chữ ngả vàng
Giật mình rơi một sẽ sàng tên anh
Chữ vàng nỗi nhớ bừng xanh
Nhú chồi ký ức mong manh rêu nhòa

Dập vùi ý nghĩ thẩn tha
Ném vào dâu bể thật thà mắt môi
Tô màu nhạt nước bạc vôi
Thả trôi ngày ấy thì thôi bây giờ

Chợ đông nào có ai chờ
Buôn bao giờ lãi một ngờ nghệch yêu
Đong phiêu diêu trả phiêu diêu
Nghiêng môi sểnh mắt chín chiều một đau…

28.3.2008

9. NÓI CHUYỆN VỚI CỐC CAFÉ

trên bàn

thừa
cốc café

uống vào
thì đắng
bỏ về
thì cay

say hôm qua
đã
qua say

tỉnh ra
lại thấy
ngày ngày
đêm đêm

ngọt đường
cũng đã
pha thêm

trộn vào
trắng trắng đen đen
phỉnh phờ

trộn cho
tất tật lơ mơ
nháo nhào tuốt luốt
bây giờ ngày xưa...

mưa
thiếu nắng
nắng
thiếu mưa

trên bàn
thừa cốc
cốc
thừa café

bùa mê
treo
nhánh bồ đề...

alt

Vũ Thanh Hoa giao lưu với Bloggers Hà Nội

10. LÁ RƠI

Vừa rơi chiếc lá đầu tiên
Nắng chưa kịp thức nỗi niềm riêng chung
Đã nghe chiếc lá cuối cùng
Giấu trong tĩnh lặng cả rừng xót xa
Trả trời một giấc mơ qua
Dấu môi hôm ấy nghĩa là phù du

Chia đều thực thực hư hư
Đang còn tất cả bỗng như chẳng còn…

27.3.2008

V.T.H

Nguồn Lucbat.com

 

More...

VÂN ĐÌNH HÙNG BÌNH BÀI THƠ "VỠ"

By VŨ THANH HOA

althoablog.jpgaltaltalt

VỠ
Vũ Thanh Hoa 

em cất những giấc mơ vào chiếc lọ thủy tinh
khẽ ru bằng thanh âm cũ
ngoa dụ tia nắng nhảy nhót ngoài cửa sổ
tô lên hạt mưa cuối mùa

màu trắng xám như tóc người qua sóng
âm u cõi ngụ cư    
lũ chim thu mình trong tổ
hát vang bài ca tiễn mình

những bậc thang chênh chao
rón rén đi vẫn vấp
mặt hồ chưa khi nào phẳng lặng
giấu bao năm một tiếng thở dài

những giấc mơ choàng thức
phủ định đa ngôn
chiếc lọ thủy tinh vụn vỡ
đừng nhặt mảnh bằng bàn tay thô vụng
cứa vết thương rỏ máu

bay mây trắng giữa thượng tầng khí quyển

1.6.2010 

 

Hạnh phúc trước hết là một sự phá vỡ. Trong đống đổ vỡ vẫn nhặt được mảnh nguyên vẹn. Mảnh ấy là hạnh phúc.

Tôi đọc được câu cách ngôn này lâu lắm rồi từ những năm đầu thập kỷ 70 thế kỷ trước mà không còn nhớ tên tác giả. Nay đọc bài thơ Vỡ của Vũ Thanh Hoa với lời cảnh tỉnh đừng nhặt bằng bàn tay thô vụng nếu không thì sẽ cứa vết thương nhỏ máu. Như thế là vẫn nhặt được nếu bàn tay kia không thô vụng và không biết mảnh nhặt được có còn nguyên vẹn?

Thông điệp thả bay mây trắng giữa thượng tầng khí quyển. Thông điệp dành cho những người đang thả hồn ngoài cửa sổ máy bay trong chuyến vi hành để phủ định đa ngôn.

Tôi ngồi bên cửa sổ chung cư sáng nay lúc còn sớm lắm. Mùa hè vừa ập đến. Thừa nắng thừa gió và nghe rõ cả tiếng gió hú canh gà thu không. Cái cảm giác của hiện tại đồng pha với những âm hưởng vỡ trong veo kia nên mới có cộng hưởng không lý tính. Vỡ mà không thành tiếng. Vỡ mà vẫn nguyên hình hài. Vỡ trong tiếng thở dài dấu kín. Thế thì chỉ có một thứ vỡ thôi nó phi vật thể lúc nào cũng canh cánh bên lòng. Đấy có lẽ là hy vọng theo tôi có lẽ.

Một hy vọng mong manh được ru bằng âm thanh cũ được cất trong nơi trú ngụ mới tinh khôi. Có hạt mưa cuối mùa làm chứng. Có lũ chim làm chứng. Có sự thăng hoa làm chứng. Vì có nhân chứng thứ ba này nên mới hát vang bài ca tiễn mình. Ô hay thế là ám vào rồi còn gì. Trong lúc cất giữ một thứ mong manh mà lại cất lời tiễn mình. Thế là điều gở còn gì. Hay là chữ duyên chưa chín nó xui làm vậy. Chín tới mới dậy mùi thơm ương là hãy còn xanh. Chín ép mất ngọt chỉ có mã đẹp dễ du du mị mị. Có lẽ theo đường dẫn này mà có du du mị mị chăng?

Khi choàng thức giấc mơ vụt tắt ảnh mơ màng vẫn còn lưu trong bộ nhớ mờ dần mờ dần. Nó thiếu một gam màu đậm nóng đến bốc khói. Nó thiếu bản thể nên không tồn tại lâu. Nó thiếu bề dày nên dễ thoảng bay. Bề dày của những đêm mất ngủ. Tấm chăn mất ngủ đè nặng đến nghẹt thở. Miệng ú ớ tay chân vật vã mồ hôi toát ra trán và toàn thân. Tỉnh lại kiểm chứng thì không phải ác mộng. Chỉ là vỡ! Vỡ cái vỏ mong manh đựng một tiếng thở dài. Nay thì âm thanh đã phát ra tiếng thở dài dứt trong một hơi thở ngắn.

May mà không có sắc hồng của hồng cầu vì đôi tay khéo léo. Thế là thoát được sự kiềm toả. Âu cũng là một lần vượt cửa gió của loài chim đã biết bay lâu rồi thấy vài cành cây cong hình cây cong vài lần rồi. Chắc chắn không có cánh cung nào đang nhắm về phía mình. Có chăng trên cao xanh là cây cung Thần Ái tình vẫn cứ nhằm nhân gian mà gửi một mũi tên. Mũi tên ấy găm vào ai là người ấy lại ngân lời ru bằng âm thanh cũ.

Bài thơ Vỡ như một sự giải thoát. Thoát nỗi ám ảnh mờ chồng hình thành trong một sáng phẳng lặng có lời ru đơn côi vừa qua khúc âm u cõi ngụ cư.

 

9/5/2011_Vân Đình Hùng

More...

VÂN ĐÌNH HÙNG BÌNH "DU DU MỊ MỊ"

By VŨ THANH HOA

DU DU MỊ MỊ
Vũ Thanh Hoa 

bước qua cánh cửa nhà mình
chân mình vướng vít bóng mình luênh loang
vai gầy nghiêng ngả đa đoan
hạ chưa nguội nắng nhập nhàng mưa thu 

đường xa phố thị tù mù
ngoằn ngoèo xanh đỏ ập ù thị phi
lập lòe dị bản từ bi
âm dương giao chỉ chi chi chành chành

mơ mờ thủy mặc mong manh
nhà ai khép cửa tròng trành đơn thân
thẩn thơ quên nhớ tần ngần
thấp tha thấp thỏm một lần thịt da

thoăn thoắt gần
thăm thẳm xa
thà là tĩnh vật nhẩn nha đánh vần

du du mị mị 
cõi trần
ù à 
ù ập
phù vân 
cõi tình

bước qua cánh cửa nhà mình…

4.4.2011


Cụm từ tên bài thơ không có trong từ điển Việt. Con chữ do nhà thơ sáng tạo bằng cảm nhận với hồn con trẻ đồng dao chơi trò ú tim thuở đã xa lắm. Ngọn lửa nỗi nhớ lập loè đom đóm vừa bay vừa giật mình (chữ của nhà thơ Trần Ninh Hồ) tâm đom đóm thấp thỏm. Thấp thỏm một lần để cái ánh sáng xanh trong đêm trăng đầu tháng kia lập loè dị bản từ bi/ âm dương giao chỉ chi chi chành chành. Không có đanh thổi lửa không có ngựa chết trương không ba vương hú tế không bắt dế đi tìm chỉ ù à ù ập đồng dao con trẻ.

Tuổi thơ của Hoa lần này hiện lên mờ chồng với quá khứ ngắn. Quá khứ ngắn tuổi hãy còn đi nhà trẻ nhưng nó vẫn là cái đã qua nên không thể gọi khác. Tuổi thơ Hoa có những ngày cát nóng hình Kim Tự tháp có cái ngu ngơ tiếng mẹ đẻ khi phải đuổi theo học vấn sơ đẳng của bạn cùng lớp là cái ngờ ngợ về sự cảm nhận về những đường cong tuyệt mỹ... không một từ nào mà vẫn nghe thốt gọi: ngày xưa ơi. Xa rồi xa rồi... từ trong văn bản. Thay cho những ảnh rõ nét là phiên bản mới của đời sống thật ào vào ngoằn ngoèo xanh đỏ ập ù thị phi/ lập loè dị bản

Bức tranh đời thủy mặc mong manh như tơ nắng lụa trăng mà bền bỉ neo bám níu kéo đến khốn khổ làm vai gầy nghiêng ngả đa đoan. Hạ cháy nồng chưa nguội nắng thu dịu dàng vẫn đong đưa mãi tận đẩu đâu lúc ẩn lúc hiện tù mù. Chả lẽ ta đã mỏi phốmùa chưa cúc.

Một bông cúc vàng. Thật hiếm hoi cái sáng vàng kia. Dài dại màu dã quỳ. Sang sang màu vương giả. Những bông đại đóa tím nhạt nỗi buồn Phù tang xứ Anh đào cựa mầm. Mầm sống từ lòng đất mẹ cựa mình quằn quại quật vỡ phá phách mọi vật và nuốt chửng vào lòng sâu mọi sự sống khi nó ào qua lúc thì thoăn thoắt lúc thăm thẳm xa.

Lại một lần nữa ánh mây phù vân đỉnh thiêng Yên Tử lại vọng vào. Mênh mênh mang mang... dị bản từ bi. Giá ngày ấy Đức Phật Hoàng thả cây gậy trôi xuôi như hằng có thì không có cái tuẫn tiết của gần năm trăm cung phi. Oái oăm thay cây gậy trôi ngược phía thượng nguồn dẫn dắt Trúc Lâm thiền phái. Mấy trăm năm vương triều Trần. Những dị bản từ đời thường từ tình yêu tầm thường mang màu thị phi thịt da thấp thỏm đang làm băng hoại một vẻ khiết trong của đấng hằng có vĩnh cửu. Giá trị con người và vật chất bị đảo lộn về phía suy đồi ảm đạm. Cõi trần Du Du Mị Mị làm sao! Bước qua cánh cửa nhà mình là đời là tình là người...

Vũ Thanh Hoa gọi đúng tên cúng cơm của sự việc thường nhật thường thấy trong cái nhìn đau đáu xuyên ngang. Những sợi tơ sự kiện đan dệt bức tranh sinh động của cuộc sống muôn màu mà người thơ chỉ cảm nhận nó lập loè. Khao khát một khắc bừng lên loé sáng cái vần vũ tinh cầu hầm hập. Khao khát cháy thì bỏng mà miệng vẫn phải lẩm nhẩm ù à ù ập phù vân cõi tình khi chân vừa dời ngưỡng cửa nhà mình chưa được một bước.

Vân Đình Hùng
4.2011

alt

Chim và hoa  - Ảnh Vân Đình Hùng

alt

Bãi Sau Vũng Tàu  - Ảnh Vân Đình Hùng

More...

VÂN ĐÌNH HÙNG BÌNH "NÓI CHUYỆN VỚI CỐC CAFE"

By VŨ THANH HOA

alt

Hai bố con anh Vân Đình Hùng ở Nhật

Nhiếp ảnh và bình thơ có vẻ không "họ hàng" chi với nhau nhưng Vân Đình Hùng lại mê đắm cả hai.  Có lẽ dù là nhiếp ảnh hay bình thơ tôi nhận ra tác phẩm của anh đều gây được cảm giác tinh và gợi.
Vũ Thanh Hoa xin trân trọng giới thiệu một số tác phẩm nhiếp ảnh và bài bình thơ "Nói chuyện với cốc cafe"của tác giả Vân Đình Hùng  .  Mời quý vị thưởng thức.

Nói chuyện với cốc cà phê

Vũ Thanh Hoa

trên bàn thừa cốc café
uống vào thì đắng bỏ về thì cay

say hôm qua đã qua say
tỉnh ra lại thấy ngày ngày đêm đêm

ngọt đường cũng đã pha thêm
trộn vào trắng trắng đen đen phỉnh phờ

trộn cho tất tật lơ mơ
nháo nhào tuốt luốt bây giờ ngày xưa...

mưa thiếu nắng nắng thiếu mưa
trên bàn thừa cốc cốc thừa café

bùa mê treo nhánh bồ đề...

(Theo lucbat.com)

(Xin được trình bày lại bài thơ theo cách thông thường để dễ nhận ra lục bát hơn.)

Đọc bài thơ này thấy tác giả vừa qua cơn say. Mừng cho người viết can đảm vừa tự nhận. Có lẽ thế mới có thể bước tiếp trên đôi chân của mình. Đối thoại với cốc cà phê chúng là một tri kỷ vô cảm một tri âm đen sánh bật những âm thanh cô lẻ vang khẽ lên thành ly thuỷ tinh trong veo. Phải là người đã trải qua và có lẽ trong lòng đang xáo động lắm những vần thơ này mới bật ra để giải tỏa những dồn nén chất chứa.

Mới hôm qua thôi ánh hào quang tình chiếu vào gương mặt như bình minh lên. Nụ cười hơi thở ánh mắt và cả những hy vọng nữa... tràn ngập trong căn phòng ấm cúng. Thế mà hôm nay bây giờ lúc này bên cốc cà phê đắng và đen đến phỉnh phờ người đàn bà thơ mới lơ mơ nhận ra sự phỉnh phờ vừa trải qua để tự răn mình tự lấy lại thăng bằng vừa mất.

Trong ly cà phê sáng nay chị đã trộn đủ những chất phụ gia để mong có kết tủa của sự vui và hy vọng nhưng phản ứng ấy không xảy ra. Hợp chất cho vẫn là vời vợi buồn. Câu trả lời vẫn ở phía trước phía xa xa lắm.

Thế nên mới triết luận mưa nắng cà phê. Ba chủ thể quan hệ với nhau bằng sự thiếu sự thừa sự vơi sự đầy của cảm xúc. So thế nào cũng khập khễnh thừa ra xô lệch... không làm sao mà đứng vững cho được. Thiếu lấy ở đâu. Thừa đổ cho ai?... Và rồi cũng chợt nhận ra cái mong manh kia là nguyên nhân chăng. Nếu thế thì càng đau lòng hơn.

Bùa mê treo nhánh bồ đề... là cái thảng thốt khi tìm ra nguyên nhân của những sự cố gắng nguyên nhân của những nỗ lực pha trộn mà phản ứng không thành hợp chất không kết tủa mà nó thăng hoa không màu không mùi không tồn tại. Hay cái bùa mê ấy có hình thánh thiện giống lá nhà Phật cũng xanh từ bi cũng mềm mại uốn cong cong duyên dáng. Thế mà... sao lại mong manh thế nhỉ?

Ta đã nhầm chọn nhầm nơi trú bão chăng? Cơn bão lòng có một khắc suýt nhấn chìm tiếng sét đánh và cái tình sét đánh. Thế lại hay. Nó trở nên miễn dịch để sinh ra khí trơ khí hiếm trong bảng tuần hoàn của hơn một trăm nguyên tố mà một nhà hoá học đã tìm ra cách nay hai thế kỷ. Ta phát minh ra nguyên tố mới chăng. Có cần đăng ký bản quyền?

Bài thơ Nói chuyện với cốc cà phê của Vũ Thanh Hoa viết trong tâm trạng rối bời và chưa tìm ra giải pháp gì cho riêng tư. Cuộc nói chuyện này như một chiêm nghiệm về chúng sinh trong hào quang từ bi của thánh thiện. Cũng như hành vi của đấng bề trên đã dạy con chiên chìa má trái để cho kẻ thù làm nốt cái công việc trước đấy hèn hạ của họ trên má phải.

Giãi cãi đau đáu miên man trong suy nghĩ trên mặt bàn phẳng lỳ trên đó có một cốc cà phê nhỏ giọt cô đơn giữa không gian cô quạnh. Bóng đổ trên mặt bàn kính cốc cà phê lại có hình hài của chiếc lá bồ đề! Lạ chưa.

Ở bài trước bài Tên Anh chị cho công bố trong xêri những bài thơ sau tập thơ Trong em có người đàn bà khác tôi vẫn thấy mầm hy vọng vươn mạnh lắm phía mặt trời đang mọc. Chưa đầy một năm sau có lẽ cái mầm ấy không lớn như chị hằng muốn mà sâu bệnh hay gió chướng làm gãy làm thui chột cái mầm vừa hy vọng vừa đáng yêu kia tôi chắc thế. Tôi vẫn nhớ những câu thơ chị đã viết:

gấp chậm những điều bí mật/ đêm sóng sánh café/ người đi qua gió/ em một

mình bay giữa chiêm bao/ ngày mai ẩn trong từng sợi cỏ.

Cũng là cà phê mà một tri kỷ biểu cảm một tri âm đáng yêu. Tâm trạng của con người chắc cũng như thiên nhiên vùng nhiệt đới này chăng cũng mưa cũng nắng cũng gió cũng mây...

Thôi thì đành phải nhờ trời bạn nhỉ. Trời cho những trò chơi con trẻ cho cả những cuộc tình như những trò chơi đi qua nỗi đam mê hồn nhiên trong định mệnh. Ngày mai tôi thấy vẫn ẩn trong từng sợi cỏ thơ bay giữa chiêm bao của chị.

1/4/2011
Vân Đình Hùng

alt

Tan học- Ảnh Vân Đình Hùng

alt

Tỏ tình - Ảnh Vân Đình Hùng

alt

Vũ điệu ánh sáng - Ảnh Vân Đình Hùng


More...

ĐỌC "NGƯỜI NHÌN THẤU LINH HỒN" CỦA VŨ THANH HOA

By VŨ THANH HOA

 

 

alt

  

ĐỌC "NGƯỜI NHÌN THẤU LINH HỒN"

CỦA VŨ THANH HOA

 

Với những Gai thép  Ký ức bất nhã  Chiêm bao Con hải âu lẻ bạn Phản bội Hai vạch Trò khốn Mười bốn tiếng đồng hồ… tưởng chừng Vũ Thanh Hoa (VTH) bằm cắt xắn vụn lãng mạn thành lát nhỏ bỏ vào thùng rác và cùng lúc đóng gói bao bì những buồn nôn trâng tráo những bội phản lọc lừa và đem bày bán trong “Người nhìn thấu linh hồn”.

Tập truyện ngắn trước hết là hiện thực cực thực những đa đoan phi lý những dục vọng và trá ngụy. Nhân vật ở đây đa phần đều có học ngực đầy văn bằng chỗ ngồi trau tria “địa vị” nhưng họ bị biến thái đến dị hợm với dị tật. Kỹ sư hóa thành tên vô lại rải đinh trên đường làm kế mưu sinh. Một anh trí thức ly dị vợ xem phụ nữ là hàng hóa đồ chơi lú lẫn đến nỗi không nhận ra người tình một thuở nồng mặn. Lương tâm chung thủy là mặt hàng xa xỉ nên gạt tình dối vợ lừa chồng là chuyện thường ngày nói chi những hẹn thề rồi như gió bay. Và những cái mặt nạ rơi xuống trên sàn diễn bày ra những cái bụng mỡ tục tằn và thô lỗ. Sống không hề dễ dàng và người đối với người bằng “môi miệng” thiếu một cái tâm cần thiết nên rất dễ lầm với súc sinh xào xáo ma ma người người.   

  Hiện thực đầy gai nhọn lởm chởm và cách kết lơ lửng đặt ra trùng trùng vấn nạn nhân sinh: tính thiện nhân cách và văn hóa nguồn cội của tha hóa ý nghĩa sức mạnh của danh và lợi. Đồng tiền thúc đẩy đứa con nuôi trộm cái đồng hồ báu vật của gia đình ma quỷ dẫn cô bé Sếu trong trắng vào con đường lầy lội cho phép người ta mua bán thân xác như một món hàng (Ba trăm ngàn). Địa vị giục giã con người hành động khốn kiếp hèn hạ (Trò khốn) khiến trẻ thơ mang nặng mặc cảm làm con “đại gia”. Thằng Bo chỉ có thể nhận ra sự hiện hữu của mình trong cuộc đời này khi khoác cái áo khó nghèo và làm việc (Chuyện thằng Bo). Nhưng địa vị và tiền bạc chưa phải là lý do chính làm con người biến chất. VTH đã đào bới trong cõi sâu tâm thức để chỉ ra nguồn cơn đích thực của những mờ mịt hỗn độn hôm nay. Đại gia Lê Trần là một ví dụ. Vì nghi hoặc vì tự ái ông đã dồn người yêu thương mình vào chỗ chết (Ngoại tình). Nhân vật “cô” của “OK” là một trường hợp khác khi đánh mất tình yêu của mình vì những ám thị vu vơ. Hoa hậu “Nàng” trong “Con  báo gấm” đã vô tình giết chồng vì nuôi cái tâm trả thù cháy bỏng. Bên cạnh đó một loạt “Hàng không bán Con hải âu lẻ bạn Ca sĩ Hai vạch Mười bốn tiếng đồng hồ ...”ghi lại cơ man những vụ ly hôn và bội phản kiểu  ”ông ăn chả bà ăn nem mà xuất phát điểm là lòng tham vô độ: tham dục tham nhan sắc tham mới lạ. Ly hôn như một đặc tính của xã hội Tiền công nghiệp để lại vô vàn hậu quả góp phần khuấy bùn lên cái thế giới vốn đã đục ngầu vì bệnh tật thiên tai bạo loạn những tranh chấp. Sống với một người và yêu một người khác là đúng hay sai? Phải chăng tiểu thuyết Le Premier Amour(1) của Véronique Olmi đã nhanh chóng lọt vào Top sách best sellers khi vừa phát hành đầu năm 2010 ở Paris vì mang lại cho bạn đọc một câu giải đáp đang làm nhức buốt bao nhiêu gia đình? 

 Cõi người trong “Người nhìn thấu linh hồn”thực sự lấm lem với tội ác dục vọng tranh chấp đố kị hoặc nghi và quền quệt nước mắt nước mắt của tử sinh chia biệt của sám hối của tình yêu vô vọng nỗi cô đơn tận cùng của cả áo cơm đói rách. Đạo đức văn hóa xuống cấp và đủ thứ giá trị được ngụy tạo cùng với ngụy thuyết. Giai điệu chính của“Kẻ nhìn thấu linh hồn” thực sự không êm ả với những quãng nghịch chói tai nhưng bè phụ lại là những thang âm lằng lặng xanh.

 Ôi mình đó sao? Câu hỏi chốt lại Bloggers nhen lên ngọn lửa ấm áp của tình chồng vợ ngỡ đã lụi tàn. Cái bàn tay của “cột điện” ngoan ngoản nằm trong tay tôi và lời thú nhận của nàng thắp lên một vùng tưng bừng ánh sáng của tình yêu: “Không sao anh ạ em yêu anh từ cái nhìn đầu tiên đấy.” (Cột điện). Lời hẹn của một gã đâm thuê chém mướn bỗng có một giá trị liên thành xác định tình yêu & sự chung thủy không hề là ảo :"Anh sẽ quay lại nếu anh còn sống." Vâng chúng ta có quyền hy vọng dù đó là mộtNgõ hẻm tận cùng. Lời từ chối cầu hôn của “cô” kết thúc Thời tiết xấu thêm một lần xác định ý nghĩa một chữ Tình không bị lây nhiễm vì danh và lợi.” Thời tiết rất đẹp.  Em có thể về kịp nhưng em sẽ không về nữa.  Anh hãy dành may mắn ấy cho người đàn bà khác. Em xin lỗi anh”Tìm bạn  cũng kết thúc với vận hội mới và chị người đàn bà cô đơn không cần phải đi tìm cái nửa còn lại của mình : “Lần đầu tiên em gặp một người đàn ông chân thật như anh. Em không đi tìm nữa”.

Rồi những Con hải âu lẻ bạn Nắng chiều lung linh Phục kích Sinh nhật Sếp Đời đời kiếp kiếp cho ta thêm niềm tin vào cuộc sống rằng trần thế này vẫn đáng sống chữtình vẫn thâm trọng chữ nghĩa chưa bị đánh mất toàn phần. Giấc mơ cuối mùa nhắc nhớ chúng ta : những phút chạnh lòng rồi sẽ đi qua người sẽ đứng dậy đối diện với lương tâm mình. Cô bạn củaThúy  kẻ nhìn thấu linh hồn cũng đã nhận ra chân giả giá trị cuộc sống: Thế cũng hay cậu ạ thật thật - giả giả ma ma - người người phân định mà làm gì tất cả vẫn nhòe nhoẹt ra đấy thôi» (Người nhìn thấu linh hồn).

Tập truyện “Kẻ nhìn thấu linh hồn” dù có đề cập nhiều những bạo loạn tính dục nhất thời của những cặp đôi tình cũ nhưng tuyệt không có nhân vật nào kiểu cô Sương của “Cánh đồng bất tận” một cô gái điếm khát khao ngốn ngấu bào mòn tất cả đàn ông trên thế gian này(2) cũng không có màn trình diễn tình dục kinh dị kiểu các bà vợ xúm nhau đánh cắt cả tóc và đổ cả keo dán sắt vào cửa mình (2). Nhân vật nữ trong tập truyện cũng không ai đeo đẳng những ám ảnh ma quái để rồi  phập mạnh đâm sâu” “hực lên như hổ cái cũng không cố tình ưỡn ngửa theo cái cách Bóng đècủa họ Đỗ. Thực và ảo xô vào nhau. Đã có chăn chiếu giường gối nhưng tình dục trong “Kẻ nhìn thấu linh hồn” đôi lúc lại thăng hoa mà Thúy Hồng của Ca sĩ và sếp trong “Sinh nhật sếp” là những thí dụ.    

‘’Viết theo J.P. Sartre  như thế là giành lấy tự do và muốn hay không đó là một động thái dấn thân’’(3) VTH hình như cũng dấn thân để soi chiếu những ngóc ngách của bản năng sinh tồn. Những mẫu mã nhân vật ở đây tươi nguyên máu thịt cuộc sống thường ngày : những sếp to sếp nhỏ tìm cách tìm kế vùi mặt vào đùi vào ngực trẻ những bà sắp sửa “mãn hạn” lại tung tăng đi tìm của lạ. Không VTH không tưởng tượng chỉ là đem cuộc đấu tranh giữa cái ngã & sự đòi hỏi thấp kém của hạ ngã phơi mặt ánh sáng thông qua biểu tượng của những cặp đôi nam nữ (tình cũ hay vợ chồng). Đây là ưu điểm nhưng đồng thời cũng là nhược điểm của tác giả khi nhân vật đa phần thuộc tầng lớp trên rủng rỉnh đồng tiền nên giống nhau trong cái cách “ăn no rửng mỡ”. “Người nhìn thấu linh hồn”  do đó chưa phản ánh được cuộc sống nhiều màu vẻ khác nhau mà loay hoay quanh những chuyện bội phản ăn vụng của những sếp già khọm những bà Thạc sĩ trí thức đã hết mùa.  Chuyện thằng Bo  Ông Còi Ngõ hẻm tận cùng Người dẫn hôn lễ …bước ra ngoài vòng tâm điểm đó nên có vẻ đẹp riêng.

Truyện VTH thường xoáy trên mâu thuẫn của hai tuyến nhân vật và lấy đối thoại để phát triển tình huống truyện.  Kết cấu dù chưa mới nhưng góc nhìn đã không còn cũ nên nhân vật chính & phản diện xô vào nhau hoán đổi cho nhau tạo thành không khí ma ma người người. Kẻ quyền cao chức trọng chưa hẳn là tốt và ngược lại kẻ dưới đáy xã hội cũng hung hản bần tiện không kém. Ông Còi tàn bạo còn con chó đến chết vẫn còn liếm vấn vít vào bàn tay chủ. Người đàn bà và anh đâm thuê trong Ngõ hẻm tận cùngtình nghĩa còn chán vạn hơn bọn trưởng giả học làm sang(4). Các truyện mini khá súc tích nhưng truyện ngắn có phần dàn trải hình tượng nhân vật chưa sắc nét vì gần như thiếu vắng những độc thoại nội tâm. Cái chết của Sếu đã đóng đinh cảm nhận của người đọc vào một cột mốc nhất định.  Giá như cứ để cho Sếu lang thang vô định trên cầu bờ sông gió thổi… có lẽ mở ra nhiều ngậm ngùi ngẫm ngợi hơn.  Đã có khá nhiều cái chết: cô diễn viên người chồng sám hối cô Sếu cả con chó của ông Còi; những cái chết như là những cú tạt ngang thật mạnh đánh vào lương tâm thời đại. Đã có những mất mát không thể hàn gắn treo lên vấn nạn nhưng đồng thời những Nắng chiều lung linh một thú nhận một hẹn lời…lại âm âm một diễn ngôn cho ta nhiều hy vọng.

Là tập truyện đầu tay nhưng VTH đã rất nhạy cảm và tinh tế chị dũng cảm lột trần cái cõi ma ma người người nên “Người nhìn thấu linh hồn” gần như là một sân khấu kịch đời ta soi mặt vào và tìm thấy mình ở đó. Có lẽ đây là điểm hấp dẫn và là giá trị ngời ngời của tập truyện.

TP Hồ Chí Minh 12/12/2010

CẦM LINH    Tạp chí Văn Nghệ BRVT số 110 (4-2011)

  

1.Emilie một phụ nữ 48 tuổi đang sửa soạn một bữa tối lãng mạn để cùng chồng Marc kỷ niệm hai mươi lăm năm ngày cưới của họ. Mọi thứ đã được chuẩn bị nhưng chị đã quyết định buông rơi tất cả để chạy theo một cái tin nhắn của người tình cũ thời thơ dại.

2.Trích Cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư

3.Trích Qu’est-ce que la littérature Le Temps Moderne)

4- Nhan đề một vở hài kịch của Molière

 

*Các trang web Văn học giới thiệu tập truyện “Người nhìn thấu linh hồn” của VTH:

http://thuvien.hoo.vn/nguoi-nhin-thau-linh-hon/

http://nhavantphcm.com.vn/the-gioi-sach/nguoi-nhin-thau-linh-hon.html

http://nguyentrongtao.org/2011/02/24/vu-thanh-hoa-va-ng%c6%b0%e1%bb%9di-nhin-th%e1%ba%a5u-linh-h%e1%bb%93n/

http://phongdiep.net/default.asp?action=article&ID=12301

http://www.datdung.com/modules.php?name=News&op=viewst&sid=3689#axzz1HmRcF43b

http://nhasachphuongnam.com/sach/van-hoc-viet-nam/tieu-thuyet/nguoi-nhin-thau-linh-hon.html

 

More...

DỊCH THƠ VTH SANG TIẾNG PHÁP

By VŨ THANH HOA

Ngày nay muốn dịch một chủ đề nào đó trên Internet chỉ cần click nhẹ vào chuột  bạn đã có thứ ngôn ngữ theo ý muốn. Hôm qua xem trên VTV1 một nữ Giáo sư VN  chuẩn bị tung ra thị trường phiên bản chuyển ngữ các thứ tiếng trên điện thoại… Máy móc thiết bị can thiệp vào đời sống chúng ta mọi lúc mọi nơi (cả cái việc tưởng như đặc quyền duy nhất của con người: Sinh sản! He he  EmbarassedLaughingTongue out)  

Nhưng còn một bí ẩn đó là việc chuyển tải ra ngôn ngữ khác những cảm xúc của một bài Thơ thì… có lẽ  máy móc vẫn cúi đầu  nhường  bước cho  những tâm hồn  đồng điệu… VTH rất cảm động khi Thơ của mình được những người  bạn sống nơi xứ sở Hoa lệ những anh chị cũng là những Blogger của Vnweblogs chuyển ngữ và thật vui vì những bài thơ dịch ấy đã nhận được nhiều phản hồi thán phục của những người thông hiểu ngôn ngữ kết tinh của một nền văn hóa Châu Âu sang trọng - tiếng Pháp.

Vũ Thanh Hoa trân trọng đăng lại những bài thơ dịch của chị Minh Nguyệt và anh Nguyễn Vạn An kèm bài thơ gốc để độc giả tiện theo dõi và cũng xin gửi đến anh chị lời cám ơn chân thành nhất.

 

Chị  Nguyễn  Minh Nguyệt                                                                            

 MN3.JPG

Là cán bộ giảng dạy bộ môn Tiếng Pháp khoa Ngoại ngữ ĐH Bách khoa Hà Nội  (http://fofl.hut.edu.vn/dv05-danh-muc-can-bo)

Chị hiện là nghiên cứu sinh Khoa học Truyền thông (Sciences de la communication) tại ĐHTH Bourgogne – Pháp.

Bài thơ dịch của chị:

 

 

 

NÓI CHUYỆN VỚI CỐC CAFÉ  - En face de la tasse de café

 

trên bàn 

thừa
cốc café

uống vào
thì đắng
bỏ về
thì cay

 

say hôm qua
đã
qua say

 

tỉnh ra
lại thấy
ngày ngày
đêm đêm


ngọt đường
cũng đã
pha thêm

trộn vào
trắng trắng đen đen
phỉnh phờ

 

trộn cho
tất tật lơ mơ
nháo nhào tuốt luốt
bây giờ ngày xưa...

 

mưa
thiếu nắng
nắng
thiếu mưa

trên bàn
thừa cốc
cốc
thừa café

 

bùa mê 
treo
nhánh bồ đề...

 

10.12.2009
Vũ Thanh Hoa

 

la  tasse de café   

excédante 
sur la table

en boire

c est amer  
s’en aller

ce n est pas volontaire

 

l’ivresse d’hier
que j’avais ressentie
est passéee


mon état d esprit repris                           
je retrouve
des  journées
des  nuits

 

c est sucré

par le sucre
qu’on a ajouté

le mélange

du noir et du blanc
pour tromper

 

 il est fait jusqu’à ce que   
tout est ambigu
le présent et le passé  

sont alternés

la pluie

manque au soleil
le soleil

manque à la pluie

la tasse est

 intruse sur la table
le café  excédant

dans la tasse

le charme est                    
pendu
sur le pimpal tree…

Traduit par NGUYEN Minh Nguyet


(Theo :  Blog Tiếng Pháp Minh Nguyệt:Tại đây)


 

Anh Nguyễn Vạn An:  NVA01.JPG  74 KB


Một người khá kín đáo thích vẽ làm tượng làm thơ viết tản văn về hội họa âm nhạc về thiền về những kỷ niệm và cuộc sống ở nước Pháp.

 

 

 

 

 

Bài thơ dịch của anh:

 

 NÓI CHUYỆN VỚI CỐC CÀ PHÊ

trên bàn thừa cốc café
uống vào thì đắng bỏ về thì cay


say hôm qua đã qua say
tỉnh ra lại thấy ngày ngày đêm đêm

 
ngọt đường cũng đã pha thêm
trộn vào trắng trắng đen đen phỉnh phờ
trộn cho tất tật lơ mơ
nháo nhào tuốt luốt bây giờ ngày xưa...

 
mưa thiếu nắng nắng thiếu mưa
trên bàn thừa cốc cốc thừa café


bùa mê treo nhánh bồ đề... 


10.12.2009
Vũ Thanh Hoa 

 

 

PARLER A LA TASSE DE CAFE

Sur la table est de trop la tasse de café
Boire c est le  goût de l amer quitter le goût du regret !

L enivrement d hier appartient déjà au passé
Au réveil revoilà :
une succession de jours et de nuits !

Le sucré est déjà ajouté
Le blanc et le noir à mélanger
Mélanger pour moquer et tromper
Mélanger jusqu à ce laborieux fouillis
mélasse des temps présents et passés...

La pluie manque au soleil
Le soleil manque à la pluie
La tasse est de trop sur la table
Le café de trop dans la tasse

La feuille de sort suspendue
sur la branche du Bodhi...

Libre traduction (phóng dịch) :

Nguyen Van An  
10.01.2011

 

KHÔNG ĐỀ CUỐI NĂM

những xanh xanh đỏ đỏ xếp hàng về ký ức
rồi lặng lẽ ngủ vùi trong tờ lịch
tàng hình

những mặt người vội vã
sau lớp khẩu trang
giấu nắng mưa ba trăm sáu mươi lăm ngày chẵn lẻ
lốm đốm vui buồn


chuyện cổ tích hôm qua đã cũ
công chúa không còn chờ hoàng tử
lọ lem để lạc chiếc hài
kho báu chìm đáy sóng

mặt trời cháy khét
đêm trống rỗng sao
dọc con đường em đi lập lòe đom đóm
le lói ma trơi

em thả hôm qua vào mây trắng
mây bay

18.12.2010
Vũ Thanh Hoa

FIN D ANNEE SANS TITRE 

Mille couleurs filent en rang
vers la zone mémoire
désormais sur le calendrier
dorment d un long sommeil
cachées au fond des pages

Derrière leur masque des visages se hâtent
cachant trois cent soixante cinq jours  
de soleil de pluie
des jours pairs impairs
où joie et tristesse
ici et là s éparpillent.

Les contes d hier sont bien vieillies
La princesse n attend plus son prince
Cendrillon a égaré sa chausson
Sous les vagues
les trésors immergés jusqu au fond

Soleil brûlé noirci
Nuit vide d étoiles
Le long de mon chemin les lucioles
faufilent comme d étranges fantômes

J ai lâché le jour d hier
dans les nuages blanches
Les nuages qui s en vont

Nguyen Van An (dịch)

(Theo Blog Nguyễn Vạn An  tại đây.)
 

Đây là site tiếng Việt của anh Nguyễn Vạn An https://sites.google.com/site/ngvananwebpages/tho-dich-viet----phap/vu-thanh-hoa-cuoi-nam-khong-de

Đây là một bài thú vị trong site tiếng Anh  Drawing Space dành cho những người thích vẽ. (Bài này anh Nguyễn Vạn An viết từ 09/2008 bây giờ vẫn có người vào thăm (trên 300 cảm nhận và trên 30000 người đọc):  http://www.drawspace.com/forums/index.php?showtopic=5613
 

More...

Vanhoaviet.com phỏng vấn VŨ THANH HOA

By VŨ THANH HOA

Bước sang năm 2011   báo Vanhoaviet.com phỏng vấn VTH và nhà thơ Đặng Phú Phong tại đây xin copy bài trả lời về blog chia sẻ cùng quý bạn đọc:

Vũ Thanh Hoa và Đặng Phú Phong nghĩ về tài năng và sự chân thành của thơ đến với công chúng

 

Để chuẩn bị cho dịp kỷ niệm 5 năm YHVHV đến với bạn đọc sắp tới. Chúng tôi tổ chức cuộc hội thảo với các văn nghệ sĩ đã từng cộng tác với trang Văn học của YHVHV. Vì lý do địa lý cách trở những cuộc hội thảo này đã được thực hiện qua email giữa Vũ Trà My và những tác giả được mời... Chủ đề trước tiên chúng tôi bàn về thể loại thơ. Hôm nay 2 vị khách mời kế tiếp của chúng tôi là nhà thơ Vũ Thanh Hoa và nhà thơ Đặng Phú Phong ...  
(Mời vào đây xem chùm thơ Vũ Thanh Hoa và Đặng Phú Phong trên YHVHV)

More...

THƠ VTH TRÊN TRANG WEB TRƯỜNG THPT NGUYỄN DU-BP

By VŨ THANH HOA

Trong những Email nhận được của Bạn đọc VTH rất vui khi có một E-mail viết rằng: "Mình tên đầy đủ là Lê Thắm sinh năm 1957 tại Đức Thọ - Hà Tĩnh hiện là Hiệu trưởng trường THPT Nguyễn Du Bình Phước.

Bà xã cũng giáo viên quê quán ở Cầu Giấy-Hà nội 2 con trai đang học đại học(An ninh và KHTN).

Sở thích là thơ và nhạc thỉnh thoảng cũng làm một vài bài thơ. Khi đọc thơ bạn mình rất yêu thích và mến mộ - Thắm muốn đưa lên  trang Web của trường (tại đây) - Rất mong bạn đồng ý !"

Tôi thấy cảm động vì  với nhiều người Thơ VTH xếp vào loại "táo bạo" và không dễ đọc cho lắm vì thế việc anh Lê Thắm đăng vào trang Web của một trường THPT cũng là một điều thú vị cho hành trình sáng tác của mình...VTH xin cám ơn anh Lê Thắm và xin giới thiệu cùng bạn đọc trang Web của ngôi trường THPT mang tên thi hào danh tiếng-Nguyễn Du :

 



Lê Thắm.JPG

                                                   
Hiệu trưởng Lê Thắm

More...

THƠ VŨ THANH HOA TRÊN VOA news.com

By VŨ THANH HOA

VTH: Tôi là người cẩn trọng và kín đáo   nhưng khi tham gia viết trên mạng tác phẩm của tôi đến khắp nơi với nhiều đối tượng người đọc. Tôi nhận được nhiều thư hồi âm và chia sẻ cùng những bài viết về Thơ tôi... Tôi luôn bất ngờ và cảm động trước những tình cảm Bạn đọc dành cho mình. Một trong những bài viết gây ấn tượng với tôi được đăng trên VOA news.com (Đài tiếng nói Hoa Kỳ) của Nhà Thơ Quan Dương (tại đây). Xin đăng lại nhân ngày 22 tháng 12 và VTH xin gửi lời cám ơn chân thành đến nhà thơ Quan Dương :

icon-voanewsLogo-print.jpg
Thơ Vũ Thanh Hoa và tôi


Vợ chồng nhà thơ Quan Dương


Không biết điều gì đã kéo tôi đến gần thơ của nhà thơ nữ gốc Hà Nội này. Giữa tôi và nhà thơ Vũ Thanh Hoa khác nhau về tất cả mọi phương diện. Tuổi đời tôi lớn hơn tuổi đời của cô cả gần một thế hệ. Tôi sanh ở miền Nam từng tham dự vào cuộc chiến Vũ Thanh Hoa sanh ở miền Bắc khi cầu Hiền Lương Bến Hải hãy còn là lằn ranh phân định hai miền. Tôi từng trải qua nhiều điều Vũ Thanh Hoa chưa từng trải. Hiện tôi sống ở Mỹ còn Vũ Thanh Hoa đang sống tại Việt Nam.

Xa xôi về địa lý không gian thời gian. Khác biệt nhau trong cuộc sống tuổi tác. Hệ lụy của cuộc chiến Việt Nam sau 35 năm vẫn hãy còn đang tồn đọng. Tôi lại chưa hề có ý định trở về thăm lại Việt Nam sau gần 20 năm bỏ nước ra đi. Như vậy lý do để làm quen với nữ nhà thơ trẻ này lại càng không có. Vậy thì điều gì đã kéo tôi quyến luyến với thơ của Vũ Thanh Hoa khi giữa hai chúng tôi với lịch sinh hoạt thường nhật có nhiều oái oăm tréo ngoe đến thế. Trái ngược nhau hoàn toàn đến thế. Thêm những định kiến như đã ăn sâu mọc rễ vào những bờ ranh tư duy. Có phải tình bạn văn chương này bắt đầu từ hai câu lục bát này không?


Ngả nghiêng níu ngọn gió manh
sẩy tay chới với gió đành...
cong ngang


Năm ngoái (2009) cũng khoảng thời gian này trong một buổi cuối tuần cần tham khảo thêm một ít tài liệu để bổ sung vào một bài viết của mình tôi vào google để search. Trong khi dắt con chuột đi lang thang với màn hình tôi lạc vào một trang blog có tên Vũ Thanh Hoa. Như một tình cờ định mệnh tôi đọc được bài lục bát Ngả Nghiêng cô vừa bỏ lên với hai câu lục bát trích dẫn trên. Chỉ mới vừa lướt hai câu thôi thì tôi đã "hết hồn". Tôi lật đật kéo ghế ngồi xuống thật nhanh thật ngay ngắn trước computer của mình. Thao tác con chuột trong tay tôi càng nhanh hơn gần như hối hả. Tôi đọc một mạch rất nhiều bài thơ cô có sẳn trên blog. Đọc giống như đang khát nước.

Cô nhà thơ này dùng chữ thật vững chải và đắc địa. Bởi sẩy tay chới với nên gió phải ĐÀNH cong ngang. Điểm tương đồng của tôi và nhà thơ là ở đây ở cách dùng chữ để nối thành chiếc cầu văn chương. Tôi bước lên đó thưởng ngoạn mà không hề hay biết rằng nhà thơ nữ này có một bề dày lý lịch truyền thống Cộng sản hoàn toàn đối ngược với tôi.

Lại nhiêu khê khiến tôi có thêm lý do và lý lẽ để tôi suy nghĩ có nên làm quen? Suy cho cùng đây là một mối giao thiệp không thuận lơi. Cả hai có thể gặp một vài rắc rối nhỏ có tính khách quan do ngoại cánh chi phối. Đó là chưa kể đến hầu như chắc chắn suy nghĩ giữa hai chúng tôi sẽ còn quá nhiều điểm bất tương đồng vì sống ở hai môi trường khác nhau. Những điểm bất tương đồng này (chắc chắn không tránh khỏi) lấy gì để hóa giải. Ai sẽ nghe ai nếu muốn duy trì tình bạn văn thơ. Biết bao dấu hỏi đau đầu. Biết là như vậy nhưng dường như có điều gì thôi thúc. Những con chữ trong thơ cô cứ như nhảy múa đầy mời mọc


(ướt cát mịn phập phồng trần ngực biển. lưỡi thanh âm giao hưởng ngút mây trời - GIAO HƯỞNG BIỂN)


Chữ của cô đầy hình tượng và quyến dụ khiến tôi tò mò. Cô khá thẳng thắn không cần tránh né

(chúm chím ngực hồng sững sờ mây lụa mỏng lượn sóng eo thon tẩn ngẩn biếc xanh trời nhan sắc thức ngày lật trang đá thở - NHAN SẮC)


Tôi vốn yêu thơ từ lâu. Nhưng không dễ dàng đọc được những bài thơ tôi thích. Suốt ngày ở hải ngoại sáng đi làm chiều về tắm rữa ngủ nghê rồi sáng hôm sau lại tiếp tục tiếp diễn như thế tưởng chừng như không có thời gian để thở. Lại càng ngộp thở hơn nếu chút ít thời giờ còn riêng cho mình gặp đọc phải những bài thơ không ưng ý. Do đó cho nên khi đọc được thơ của Vũ Thanh Hoa tôi giống như gặp lại người bạn cũ lâu đời. Cô ở thế hệ đi sau nhưng thơ cô đã đưa được tâm hồn người đi trước ngược về thời còn trẻ


(Nắng dở dang vu vơ nhặt cuối mùa Cô đơn gõ những thanh ngôn đồng vọng Xao xác gió. Ngẩn ngơ hoa trước gió Nụ âm thầm. Đắng đót khoảng trời câm - VU VƠ NHẶT)


Những câu thơ này của cô đúng là đã khiến cho tôi bồi hồi hoài niệm lại thời "Đắng đót khoảng trời câm ". Được làm bạn với một tác giả làm ra những con chữ ngọt ngắt như vầy cả là một hân hạnh.

Thế là tôi quyết định viết e mail xin làm quen với cô theo địa chỉ e mail cô cho sẵn trên blog. Thật thú vị khi được cô nhanh chóng đáp lại. Đúng là phong cách của một nghệ sĩ làm văn nghệ. Tôi trình bày rất rõ ràng với cô là tôi và cô ở trong hai thế giới khác. Khác tất cả mọi thứ. Ngoài thơ văn. Tôi sống ở hải ngoại là một người tị nạn về chính trị. Cô sống trong nước là người đang thừa hưởng những thành quả chính trị mà tôi đang bỏ chạy đó. Tôi biết cuộc sống luôn trôi về phía trước nhưng người ta khi có hiện tại ai cũng đều trải qua quá khứ. Khó khăn đầy tế nhị như thế vậy mà hai chúng tôi vẫn trở thành hai người bạn thơ văn. Tình bạn một già một trẻ. Khá đặc biệt.

Vũ Thanh Hoa ở trong nước nên thẩm thấu thơ văn theo cách người trong nước. Tôi ở hải ngoại tôi nhìn thơ văn theo cách ở hải ngoại. Cách nhìn của người trong nước và người ở hải ngoại rõ ràng vẫn còn nhiều điều chưa đồng thuận. Có nhiều sự việc phải mất vài năm hay thậm chí nhiều thế hệ sau này mới lý giải được. Đó là chuyện của lịch sử. Chúng tôi trong cố gắng đơn thuần là người bạn trong văn chương. Chính xác hơn văn chương là cái nôi kỳ diệu đã khiến cho tôi tạm gác qua một bên tất cả những định kiến của mình để thuần túy hòa nhịp vào nó. Tôi bắt gặp mình cùng nhiều hoài niệm thuở ấu thơ thuở dậy thì thuở con tim bắt đầu biết đập nhịp qua thơ của Vũ Thanh Hoa cho dù hệ lụy của lịch sử vẫn đang còn lẫn quất đâu đây ngăn cản. Tôi gần như bị cuốn hút vào cung cách chữ nghĩa thực sự xúc động khi cảm nhận nỗi buồn thảm của tác giả khi trải qua những khoảnh khắc tâm trạng trải lòng:


Thiếu anh rồi con sóng bỗng mồ côi
Con tàu vẫn ngược xuôi khách đông mà sao vắng
Cà phê đắng sân trưa hè lặng nắng
Em đi sóng đôi vẫn như chỉ một mình
MỘT NỬA

Anh thì vẫn một đại dương sâu thẳm
Em chơi vơi chẳng biết dạt nơi nào
Chiếc lá nhỏ buông mình vào biển lớn
Chỉ nỗi buồn em nhận của riêng em...
NỖI ĐAU CỦA LÁ


Càng hòa nhập theo thơ cô khoảng cách giữa hai bờ địa lý của Mỹ và Việt Nam càng thu ngắn lại. Tình bạn văn thơ giữa một già một trẻ dang dần có sự cảm thông. Chúng tôi tránh né không bàn luận hay nhắc nhở đến những vấn đề nhạy cảm vốn nóng bỏng của thời sự.

Cái đầu tôi cứng nhưng tính cách của nhà thơ nữ này không mềm. Duy chỉ những vần thơ của cô cứ chảy ra cho đời những vầng lụa đẹp. Nhất là những bài thơ cô lấy tình yêu làm đề tài một đề tài muôn thuở ai khi lớn lên cũng đều nếm trải qua. Có một lần tôi giới thiệu thơ Vũ Thanh Hoa trên một trang báo điện tử tại hải ngoại tôi gọi cô luật sư cũng là một nhà thơ nữ "chuyên trị" thơ tình. Thật vậy đa số thơ Vũ Thanh Hoa đều lấy đề tài muôn thuở đó là tình yêu. Tình yêu trong thơ Vũ Thanh Hoa là một sự khắc khoải


(Người đàn ông suốt đời em chờ đợi. Nếu tri kỉ tri âm sao không phải vợ chồng? - YÊU)

(Trước mặt em là biển rộng Sau lưng em là núi cao Con đường đi thì cứ xa xa mãi Biết bao giờ em gặp bến bờ anh? - TỰ HỎI)


Còn là khát vọng thủy chung. Những khát vọng âm ỉ nhưng mãnh liệt. Những khát vọng chừng như sẳn sàng bốc cháy khi có cơn gió vô tình nào bất chợt thổi qua


Mày nghiêng mắt ngả một giây
Ngờ đâu vay trả vơi đầy trăm năm
Đắp cùng nhau một góc chăn
Ngờ đâu bất tận dấu nằm thiên di
DUYÊN NỢ


Khi còn bé mỗi lần trường có tổ chức đi du ngoạn hay cắm trại gì đó ta thường nôn nao chờ đợi đếm từng ngày từng giờ mong sao ngày đó mau đến. Nhưng khi ngày đó đến rồi thì lại thấy rất thường một ngày cũng giống mọi ngày không có gì khác. Thì ra hạnh phúc chính là sự chờ đợi cái ngày đó đến chứ hạnh phúc không nằm trong ngày đó đến. Thơ tình Vũ Thanh Hoa ta bắp gặp hạnh phúc của sự đợi chờ


(nếu sợ vội biết đâu là sẽ muộn những lời yêu không nông nổi bao giờ anh đã đến như luân hồi cổ tích như luân hồi lời hẹn ngàn năm - LUÂN HỒI CỔ TÍCH)

(trăm năm nhớ xin một ngày quên lãng giữa cơn mưa em đổ nắng riêng mình dòng ký ức đọng bờ mi khắc khoải xin dỗi hờn vùi đáy sóng nguôi ngoai - MƯA ẢO GIÁC)


Nơi tôi ở đang bước vào đông. Những buổi sáng sớm thức dậy đi làm màn sương đêm phủ trùm lên chiếc xe đậu trước nhà. Hơi sương gặp thời tiết lạnh đông thành những mảnh đá mỏng trên mặt kính. Phải mở máy nóng trong xe lên và mở hai cái gạt nước để gạt những mảnh đá kia tan đi. Nhìn hai cái gạt nước như hai cánh tay gầy đang quơ quào chống đở với khí hậu của thiên nhiên tôi chợt nghĩ rồi cũng sẽ đến một ngày nào đó hai cái gạt nước này sẽ mỏi mệt và buông xuôi. Giống như cuộc đời mình sau những lao đao lận đận sau những thăng hoa phù phiếm từ quê nhà ra đến xứ người cuối cùng cũng chỉ là số không khi trở về với tro đất. Thời gian đang trôi qua thật nhanh với tốc độ khủng khiếp mà mắt thường mình không thấy được. Từ những dòng suy tưởng đó những vần thơ sau đây chưa đầy luận lý về nhân sinh quan của Vũ Thanh Hoa bám chặt cảm giác không rời


Rồi tôi chợt ngộ: Thiên đường hay địa ngục
Với những được thua thành bại ở trong đời
Cũng đơn giản như khi ta nhắm mắt
Khe khẽ hoà mình vào màu trắng tinh khôi...
LỜI CẦU NGUYỆN SAU CÙNG


Trong phạm vi hạn chế của một bài viết tôi không thể trích nhiều thơ tiêu biểu của Vũ Thanh Hoa. Thơ cô bất cứ bài nào cũng có thể trích ra được vài câu tiêu biểu điều đó chứng tỏ cô rất có trách nhiệm và chú trọng vào phong cách thơ. Điều đó cũng chứng mình được là cô rất tôn trọng người đọc lúc nào cũng cố gắng hết sức dùng cảm hứng của mình chế biến những món ăn tinh thần ngon và hợp với khẩu vị người nếm nó. Được làm bạn với một mẫu người biết tôn trọng mình biết tôn trọng người như vậy sẽ là một vinh dự. Lấy chân thành không vụ lợi đối đãi nhau cùng tôn trọng phẩm cách và ngưỡng mộ tài năng tôi nghĩ cũng là một yếu tố để những người bạn văn chương có thể vượt qua nhiều điều không thể.

Được biết nhà thơ Vũ Thanh Hoa có hai tập thơ đã xuất bản:

Nỗi đau của lá
2006 (thơ)
Trong Em có người đàn bà khác 2009 (thơ)
Và cô đang sắp cho ra đời đứa con tình thần thứ ba:
Người nhìn thấu linh hồn (Tập truyện)


Tôi cũng hy vọng tình bạn văn chương giữa tôi và cô bạn nhà thơ trẻ ở cách xa tôi nửa vòng trái đất này sẽ vượt lên chính kiến để đối mặt với đời. Tóm lại đối với tôi thơ Vũ Thanh Hoa không cần ai chắp cánh bởi vì tự mỗi bản thân của mỗi bài thơ đã có sẳn đôi cánh để bay cao. Đôi cánh đó không chỉ vượt không gian để bay xa mà còn vượt qua thời gian để tồn tại. Cũng như thơ cô trẻ mãi không già cho dù phải một trăm năm sau nữa.


QUAN DƯƠNG
Mùa đông năm 2010
Thành phố New Orleans (Louisiana)


*Tiểu sử Quan Dương

Tên thật Dương Công Quan. Nguyên quán Ninh Hoà Khánh Hoà Việt Nam
Cựu học sinh Trung Học Ninh Hòa. Cựu học sinh Võ Tánh Nha Trang Khoá 6/69 SQTBTĐ.
 -Làm Thơ viết Văn từ sau ngày qua Mỹ. Tỵ nạn chính trị tại Hoa Kỳ tháng 6/1993. Hiện sinh sống tại Louisiana Hoa Kỳ. Cộng tác với Văn Văn Học Làng Văn Khởi Hành Văn Hóa Việt Nam Văn Phong Văn Tuyển Sóng Văn Tin Văn và rất nhiều tạp chí văn học khác nơi hải ngoại. Tác phẩm đã in: Ngậm Ngùi - Thơ 1996 Ruột Đau Chín Khúc - Thơ 1998 Đợi Khuya Tàn Bắt Sống Một Chiêm Bao - Thơ Truyện 2002 Có tên chung Văn Học Và Thời Gian (Nguyễn Vy Khanh - NXB Văn Nghệ 2000) Tuyển tập Truyện 14 tác giả (NXB Văn Tuyển 2001) Sỏi đá Muôn Mầu - thơ 12 tác giả (NXB Văn Tuyển 2002) Lưu Dân Thi Thoại (NXB Cội Nguồn 2003) Khung Trời Hướng Vọng (Nguyễn Thùy - NXB Nắng Mới Paris 2005).

More...

THIÊN NGA ĐẸP CẢ KHI NGỪNG THỞ

By VŨ THANH HOA



Nhà thơ Vũ Thanh Hoa (27.11.2010)


Trang Web Hội Nhà Văn TPHCM vừa chọn chùm thơ Vũ Thanh Hoa in trong mục "Tác phẩm chọn lọc - Thơ" với cái tít khá... độc đáo! (tại đây) He he chia sẻ cùng bạn đọc yêu quý của tác giả!


VŨ THANH HOA  -  Thiên Nga đẹp cả khi...


Hoài nghi


mở cánh cửa ngày
hoài nghi trật tự bình yên
không thể sắp xếp những mặt người qua 24 tiếng
lạc em

con Sâu ảo mãn mình trong kén
ngủ mơ giấc Bướm đêm

Thiên nga đẹp cả khi ngừng thở
Quạ bao giờ hoá Công

đan những ngón tay vào sóng
câu thề buộc dây bay bay
ban mai nào cũng ngủ

ly nước cất hoài nghi Biển vĩnh hằng

dọc hành lang quá khứ
em sóng đôi bóng mình
không thể mặc cả lập trình số phận
phóng sinh hoài nghi về gió

cơn dông cuối cùng không báo thức:
Tình yêu


3.6.2010



Khoảng trống


Không thể hét to vào đêm rỗng
em thì thầm với chiếc lá bên thềm
bên hàng xóm trôi một bài hát cũ
ai mua được ngày xưa

im lặng để nghe tiếng chuyển mùa của gió
và nghe mình mỗi phút tàn phai
không thể sắp đặt được trật tự ngày

lá vàng rơi biết thu vừa qua cửa

tựa mình vào thói quen
em đóng kín những ngăn kéo cũ
ký ức chập chờn ngái ngủ

rồi âm thầm tưởng niệm chiêm bao

đời như vô tận (*)
những quanh co khuyến dụ em tới quãng đường sẽ đến
mỉm cười thanh thản
em quay nhìn khoảng trống sau lưng


1.6.2010
-------------
(*)Lời bài hát "Lặng lẽ nơi này" của Trịnh Công Sơn


Lặng lẽ


Em gieo bí mật vào gió
mùa đợi những hạt quên
lá nhuộm nửa thu vàng rưng rức
niêm phong một cái tên

em đóng cửa khứ hồi những chiêm bao cũ
dấu xưa nhón bước ngược về
trên phố vắng những ảnh hình ẩn hiện

anh đâu?

em quơ tay vào khói
vụn vỡ tiếng còi xe
anh biến vào chiếc máy bay trên đỉnh cao ốc
anh biến vào ô cửa chiếc taxi em không bao giờ nhớ số
anh biến vào màn hình laptop

anh biến vào chiếc điện thoại đơn thân

em mải mê tìm mùa thu không bao giờ thức dậy
nhặt huyễn hoặc trong bóng lá

lặng lẽ
lẻ loi
từng hạt nhớ trổ mầm.


27.4.2010


Thong dong


không thể giấu nỗi buồn tận cùng ngăn ký ức
em gỡ bóng mình ra khỏi khung tranh
những gam màu gió bay
bạc thếch
ngón tay dài ngắn buổi chiều

giọt nắng đón nhau ngoài cổng
đám mây cong nốt nhạc

trả tin nhắn vào điện thoại
niêm phong hộp e-mail

bay theo đường dẫn của khói café
leng keng chuông gió
cài then những ký tự ám ảnh
đóng băng dãy tên quen

mùa ùa về hương cỏ
giãn những nếp nhăn phố thị
thong dong chuyến tàu hối hả
dịu dàng tô son môi

6.6.2010

Lời cầu hôn đêm qua


Trong giấc mơ đêm qua
tôi cầu hôn

một người hoàn mỹ
một người tri kỷ
một người bao dung
một người thành thật
một người khuyết tật

tôi khép cánh cửa sóng
chui vào chăn yên bình
nằm xuống chiếc gối mặc định
bàn tay phải nắm bàn tay trái
độc diễn hành trình thế thân

trong giấc mơ đêm qua

tôi cầu hôn tôi

tôi kết một chiếc nhẫn
đeo vào ngón tay mình
tôi nói: "đồng ý"

tôi biết
cuộc hôn nhân này không bao giờ ly dị.


28.4.2010


Xem Các nhà thơ Bình luận về tập thơ "Trong em có người đàn bà khác" tại
website  Hội Nhà Văn TPHCM

More...