BẾN CUỐI

Фишап: City of Angels

BẾN CUỐI

                                                                                                                                                                                                                                                                                                                 Truyện Mini

Tôi thích uống vừa đủ “chếnh choáng” chứ không đến mức quắc cần câu. Đầu năm đến nhiều nơi mỗi nơi nhấp môi một tí là đủ lâng lâng rồi…Tôi tìm cách thoát khỏi đám đông ồn ào với những lời chúc tụng nhạt nhẽo và cũ mòn. Chiếc xe buýt dừng trước mặt tôi nhẹ nhàng  bước lên xe cảm giác như mình đang trượt trên đôi patin hay đi xe gắn máy rồi buông hai tay… cửa xe đóng lại và tôi  thấy mình đáp xuống chiếc ghế trống… Xe vắng có vài người ngồi xa xa khuôn mặt họ chìm  vào bóng chiều rồi lại hiện lên mờ ảo như những cảnh phim quét nhanh qua ánh sáng không biết từ giọt nắng rớt cuối cùng hay bóng đèn đường yếu ớt. Tôi không hiểu  mình đang vui hay buồn nhưng bỗng muốn nói gì đó  với một ai đó nói lung tung với những ý nghĩ bất chợt trong đầu nói thoải mái mà không cần nghĩ ngợi hay cân nhắc… nhưng chả có ai ngồi gần chán thật! Bỗng cửa xe bật mở và một người đàn ông bước lên ông ta có bộ râu dài mái tóc quăn giấu trong cái mũ trùm lạ lùng cũ kỹ khó mà đoán ra tuổi ông này vì trông ông ta giống một tác phẩm cẩu thả. Ghế trống rất nhiều chung quanh nhưng ông ta chọn ngay cái ghế sát cạnh tôi. Nếu lúc bình thường hẳn tôi khó chịu lắm nhưng vì đang chếnh choáng men nên tôi mặc kệ. Quay qua nhìn tôi ông ta bắt chuyện:

- Cô à.

Tôi nhìn ông ta thấy ông này thật ngộ già không ra già trẻ không ra trẻ hiền không ra hiền dữ không ra dữ đúng là một tác phẩm lộn xộn vui vui.

- Cô à cô muốn năm mới thế nào?

Tôi buồn cười. Tự dưng ông này phỏng vấn mình đầu năm Thầy bói à? Hay Triết gia? Nhà báo?  Kệ. Tôi  nói chả cần cân nhắc:

- Tất nhiên là muốn vui nhiều hơn năm cũ.

- Nhưng cuộc đời luôn là những sự lựa chọn vĩ đại.

Tôi im lặng nhìn bộ râu ông ta rung rung khi chiếc xe lắc lư và ngẫm nghĩ ông ta nói tiếp:

- Từ lúc cô cất tiếng khóc chào đời cho đến khi cô mỉm cười trút hơi thở cuối cùng cô đều đã phải liên tục lựa chọn làm sao chỉ có những niềm vui được chứ?

- Quả có thế thật nhưng ông là ai? – Tôi hỏi.

- Rồi cô sẽ biết thôi. – Ông có râu mỉm cười ánh mắt ánh lên vẻ ma quái - Trong những sự lựa chọn liên tục ấy có hạnh phúc đau khổ thành công thất bại nhưng cô không thể dừng lại được.

- Vì nó phụ thuộc vào số phận rồi – Tôi gật gù.

- Đó là một cách giải thích – Ông ta bĩu môi – Cô đã bao giờ phải chọn lựa giữa hai cuộc hẹn với hai người đàn ông cùng một thời điểm không?

- Tất nhiên là có chứ.

- Đừng tưởng dễ ăn cô bé ạ. Nếu một người rất ảnh hưởng đến quyền lợi của cô nhưng kém hấp dẫn còn một người chả là cái quái gì cả nhưng hứa hẹn một đêm tuyệt vời thì cô tính sao?

- Ừ cũng khó đấy. Nhưng tôi chả bao giờ bán mình.

- Khè khè khè Tình yêu! Cô biết người ta thể hiện tận cùng tình yêu của mình bằng cách nào không?

- Ông tưởng tôi là nữ đồng trinh à? Ông có cần tôi thống kê bao nhiêu cách không? - Hơi men làm tôi nói thật thoải mái tự tin

- Thế cô có biết những con điếm những cặp tình nhân lừa dối nhau những đôi vợ chồng ngán nhau đến tận cuống họng  hàng đêm họ làm gì nhau không?

- Làm gì?

Xe dừng lại một bến  đôi trai gái xuống xe chiếc xe lắc lư một chút rồi lại lao đi trên xe chỉ còn tôi ông có râu và một bà già ngủ gà ngủ gật. Ông có râu ngừng một lúc mới chậm rãi tiếp:

- Hì họ cũng  làm tất cả cái việc chẳng khác gì cô làm với người cô yêu say đắm yêu tận cùng yêu chết đi được.

- Ông là kẻ hoang tưởng! – Tôi nổi cáu – Sao ông có thể so sánh thô bỉ như thế chứ!

- Ha ha ha cô mới là kẻ hoang tưởng! Đó chính là giới hạn của Chúa trời là sự bế tắc của loài người. Có những sự lựa chọn tưởng như là mới là tuyệt vời nhưng thật ra nó chả khác gì nhau cả.

- Ông nhầm to rồi – Lần này tôi cười khẩy - Sự thăng hoa  tột đỉnh   cảm giác viên mãn khi gối đầu lên ngực người đàn ông mình yêu… Khác nhau lắm khác lắm ông biết không?

- Khác nhau thật không? Thật không? – Ông ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi khiến tôi rợn người. Tôi  chưa kịp nói thì ông ta lại tiếp tục:

- Đó chính là sự bất lực của cao cả và thấp hèn. Người ta làm tình với người yêu rồi làm tình với con điếm. Có khác nhau nhiều không? Để tìm những ảo giác giống nhau sao?

- Tôi cũng không biết nữa nhưng hôm nay tôi muốn trò chuyện mà không muốn căng thẳng với một ai cả. Tôi muốn thả những ý nghĩ hoàn toàn cho nó tự nhiên trôi giống như tôi trôi trên chuyến xe buýt này và chả biết xuống bến nào.

- Cô ơi đến bến cuối cùng người ta sẽ đuổi cô xuống dù trong túi cô còn tiền hay không cô chẳng thể đi mãi được đâu.

- Ông ở đâu thế nhỉ không phải ở Bệnh viện Tâm thần ra chứ?

- Tôi nghĩ trái đất là một Bệnh viện Tâm thần lớn.

- Ông ở đâu ra thế? – Tôi hỏi lại.

- Trong những sự lựa chọn.

Nói rồi ông ta cười ha hả một tràng dài rất đắc ý tôi nhìn qua bà già vẫn ngủ gà ngủ gật thấy những tia sáng ảo mờ của đèn đường hắt bóng chiếc mũ kỳ quái và bộ râu dài của người đàn ông lạ lùng lên lưng chiếc áo len sẫm màu của bà già. Tôi quay lại: Người đàn ông đã biến mất. Tôi nhìn khắp xe vẫn tĩnh lặng. Cứ như là mình vừa chuyện trò với ma. Bác tài quay lại nói to làm tôi giật mình:

- Sắp đến bến cuối cùng tất cả hành khách chuẩn bị xuống xe nhé!


Vũ Thanh Hoa
10.2.2011.  

 

Kính báo:
Vì lí do in sách cận kề ngày Tết nên Nhà in nghỉ Tết... lâu quá gửi vào VT cho tác giả Vũ Thanh Hoa chậm rất nhiều so với dự kiến nên "cháy sách" hihi.
Kính mong các anh chị chưa nhận được "Người nhìn thấu linh hồn" thông cảm cho Vũ Thanh Hoa. Sách sẽ đến tay mọi người trong tuần tới.


vuthanhhoa

- Ông ở đâu ra thế? – Tôi hỏi lại.
- Trong những sự lựa chọn.
Đây là một đoạn đối thoại trong tâm thức giữa tác giả và tác giả mang ý nghĩa rất sâu
Bạn VTH mến
Lâu lắm mới ghé lại thăm bạn đọc được truyện ngắn rất hay này trong lòng tôi có cảm giác vô cùng ấn tượng . Cám ơn bạn .
Đôi khi " trong những sự lựa chọn " câu trả lời của người đàn ông lạ lùng giống như một chiếc xe buýt. Khi không cần đến nó thì nó chạy ngờ ngờ trước mặt. Khi cần đến thì cho dù đứng đợi rã cẳng suốt ngày vẫn không thấy bóng dáng một chiếc nào. Bạn là người may mắn được đặt chân lên chuyến xe để còn có bến cuối để mà xuống .
Trong cuộc đời này vẫn có nhiều người từng có lần đứng đợi chiếc xe buýt kia . Đáng tiếc họ cũng đã kiên trì chờ nhưng người tài xế chê họ ở quá xa nên không dừng lại.

Viết bởi LLAT 27 Feb 2011 21:15
Ví von cao siêu quá LLAT ạ VTH vốn thật thà nên chả hiểu ra... hì hì. Chỉ biết rằng trong khả năng có thể của mình thì cứ dám chọn lựa có thể may mắn hay không nhưng là sự chọn lựa trung thực của mình vì mình thích. Vì thế dẫu có đến Bến cuối hay Bến đầu cũng chẳng phải hối tiếc! Cám ơn LLAT chúc bạn luôn vui

vuthanhhoa

Đời là sự lựa chọn
Khắp mọi lúc mọi chốn
Sẽ không còn phân vân
Khi Bến cuối chào đón!

Viết bởi Lê Trường Hưởng 27 Feb 2011 15:53
Anh LTH kính mến
He he he khi Bến cuối chào đón rồi thì ... chỉ còn mỗi sự lựa chọn là... thổ hay hỏa thôi anh nhỉ he he. Cám ơn 4 câu thơ ngắn mà đủ của anh chúc anh vui ạ!

vuthanhhoa

Từ lúc cô cất tiếng khóc chào đời cho đến khi cô mỉm cười trút hơi thở cuối cùng cô đều đã phải liên tục lựa chọn làm sao chỉ có những niềm vui được chứ?
... đến bến cuối cùng người ta sẽ đuổi cô xuống dù trong túi cô còn tiền hay không cô chẳng thể đi mãi được đâu.
------
Hay. Đọc đi đọc lại ngẫm thấy "chí ní". Chúc vui sáng tác đều đều!

Viết bởi NĐN 27 Feb 2011 15:35
Sự chọn lựa đeo đuổi ta không ngừng nghỉ thò chân xuống giường bạn đã phải chọn đôi dép đi vừa chân mình bước ra đường bạn phải chọn con đường mình muốn đi... nhưng mà... không thể khác được vì đó là Sống nếu không thế thì bạn đã ra... lề đường rồi he.
Vất vả thế đấy anh Nam nhỉ nhưng mà thú vị cũng như anh lâu rồi lại ghé thăm em vậy chúc anh luôn vui nhé.

vuthanhhoa

Ghé thăm chị được đọc những câu đối thoại thật hay giọng văn ngắn gọn súc tích và sắc sảo

Viết bởi viptamgai 27 Feb 2011 15:10
Cám ơn bạn vui vì bạn ghé thăm. Bây giờ "nói ít hiểu nhiều" bạn nhỉ thời đại cái gì cũng tốc hành mà nhưng hình như chỉ có "nỗi đau" là vẫn âm ỷ thế phải không?

vuthanhhoa

Chào Thanh Hoa
Dù còn tiền hay không còn tiền thì đến bến cuối cùng rồi cũng phải xuống xe ...
Đọc chuyện ngắn của Thanh Hoa có một màu sắc rất Thanh Hoa .
Chúc mừng nhà văn trẻ
.......................
blogs của Sĩ Lương đang trục trặc không lên bài được. Tải phần mềm Goole chrom về thì gõ chữ lại không có dấu . đang loay hoay chạy chữa

Viết bởi nguysilu 27 Feb 2011 13:12
Blog thỉnh thoảng trục trăc tí cho vui cứ êm ả quá thì lại thấy nó... thường he he (chúng ta phức tạp thế) Nhưng chắc là bây giờ ổn rồi anh nhỉ cái gì chả giải quyết được nếu thực sự muốn. Chúc anh vui nhé.

vuthanhhoa

Đọc truyện rồi nghĩ về đời mà thấy sâu sắc Thanh Hoa ạ!

Viết bởi Thanh Cao 27 Feb 2011 12:34
Anh Thanh Cao kính mến
Lâu rồi mới được gặp anh hihi. Nhiều khi cứ thả cho "bác tài lái" khi nào bác í đuổi xuống thì thôi nghĩ ngợi nhiều mau già anh ạ chúc anh vui nhiều nhé.

vuthanhhoa

Chào em họ!
He he... SẮP ĐẾN BẾN CUỐI RỒI CHUẨN BỊ XUỐNG ĐI CÔ EM ƠI!
HAY. TUYỆT. CHẤM HẾT

Viết bởi Từ Dạ Linh 27 Feb 2011 11:31
Anh họ quý mến
Em có tật xấu là chưa bao giờ nghĩ là mình đến... bến cuối như thế có đáng phê bình không? hi.

vuthanhhoa

Đối thoại mà như độc thoại. Chỉ một trường đoạn mà như cả một bộ phim ngắn nhưng hoàn chỉnh. Rất thực vì rất đời chị ạ!

Viết bởi Khải Nguyên 27 Feb 2011 11:29
Cám ơn Khải Nguyên ghé thăm lâu rồi mới gặp lại bạn nhỉ cuộc đời đôi khi giống phim đến ngạc nhiên phải không hì hì.

chếnh choáng

"chuyếnh choáng" hay "chếnh choáng"?

quắc cần câu

Phụ nữ cũng "say quắc cần câu " à?