NGƯỜI "NGỤY BIỆN CHO NỖI BUỒN"

NGƯỜI "NGỤY BIỆN CHO NỖI BUỒN"


vthBa mẹ tôi đều học Tổng hợp Hà Nội  những năm 1959-1963 thời giáo sư Ngụy Như KonTum làm hiệu trưởng. Ba tôi học khoa Triết mẹ tôi học khoa Sử sau đó do ngoại ngữ giỏi cả hai người đã chuyển qua công tác ở Bộ Ngoại Giao. Ba tôi là tham tán ở Đại Sứ Quán Ba Lan và công tác ở các nước châu Âu những năm 1966 - 1974 sau đó ông tiếp tục làm Đại sứ đặc mệnh toàn quyền nước CHXHCN VN tại 7 nước Châu Phi liên tiếp hai nhiệm kỳ. Năm 1975 tôi theo ba mẹ đi rong ruổi khắp nơi trên thế giới đến cuối năm 1982 mới về lại Hà Nội.


Học cấp 1 tại trường Quốc tế của Đại Sứ Quán Liên xô cũ tôi chỉ được học tiếng Nga và tiếng Anh.  Về Việt Nam tôi vào học lớp 7C tại trường PTCS Ngô Sỹ Liên phố Hàm Long Hà Nội. Khi mới về nước tôi học "toát mồ hôi" mới theo kịp các bạn học vì cái vốn tiếng Việt của mình. Tôi nhớ có cô bạn cùng lớp khen tôi:

- Dáng cậu eo co quá nhỉ!
Tôi đã "đần thối" ra hỏi:

- Eo co là cái gì?

Cô bạn cười ngặt nghẽo và chỉ cái "phần giữa ngực và bụng" bảo:

- Là tớ khen cái phần "cong cong" này của cậu hi hi...

Tôi cãi:

- Ơ chỗ ấy gọi là "cái đáy" chứ?

Cô bạn được dịp cười lăn lộn giải thích:

- Giời ạ cái từ cậu dùng ấy bây giờ chỉ có thế hệ ông bà mình dùng thôi sao cậu lại lạc hậu thế chứ...


Năm 1983 ba tôi chuyển về Vũng Tàu làm Giám đốc Sở Ngoại vụ và lần nữa tôi lại theo ba mẹ tạm biệt Hà Nội. Lên lớp 8 tôi tỏ ra có năng khiếu vượt trội về môn Văn và bắt đầu là dân Chuyên văn cho đến lớp 12. Tôi luôn dẫn đầu các cuộc thi Văn của tỉnh. Năm 1987 tôi đạt giải 3 HS Giỏi Văn Toàn quốc và được tuyển thẳng vào Đại học Sư phạm Văn TP HCM nhưng tôi không thích đi dạy Văn mà tôi thích sáng tác hồi ấy tôi đã viết nhiều và được đăng trên các báo Khăn quàng đỏ Thiếu niên TP... 
                                                           

                                                                                      VTH 1993
Tôi nói với ba mẹ:

- Con không vào Sư phạm Văn mà con thi ĐH Tổng hợp Văn ạ con thích viết Văn...

Tôi thấy trước đây ba mẹ tôi rất ủng hộ các sáng tác của tôi cũng như rất vui khi nhắc đến những người bạn cùng học ngày xưa giờ đã là các nhà văn nhà thơ nổi danh. Nhưng khi tôi nói ý định đi "viết văn chuyên nghiệp" thì ba mẹ tôi lại phản đối. Ba tôi bảo:

- Ba mẹ đều học Tổng hợp ra và thấy bạn bè vất vả lắm. Con đừng theo "vết xe đổ" ấy nữa tìm cái nghề gì để có thể tự nuôi được bản thân hay chí ít thì cũng dễ xin việc...

Tôi rụt rè một chút rồi lại mạnh dạn thưa:

- Khi ở Ai cập con đã dự thi vẽ tranh thiếu nhi Quốc Tế và đạt giải nhì vì thế con cũng thích hội họa lắm con đã lén ba mẹ đi dự thi tuyển vào ĐH Mỹ Thuật TPHCM và trúng tuyển rồi vậy thì ba mẹ cho con học ĐH Mỹ thuật nhé?

Ba tôi lập tức gọi điện thoại lên ĐH Mỹ thuật hỏi (không ngờ bác hiệu trưởng ĐHMT ngày ấy lại là người quen của ông) và...sau khi biết con gái "trúng tuyển thật" thì ba mẹ tôi càng..."kịch liệt" phản đối mẹ tôi "rơi nước mắt" bảo:

- Con gái ơi đừng theo nghiệp văn nghệ sỹ con ạ rồi đời con sẽ buồn khổ lắm đấy...

Sau 2 ngày "lặng im trong căng thẳng" ba tôi gọi tôi vào bảo:

- Ba mẹ hiểu con và suy nghĩ rất nhiều...

- Vâng? - Tôi hồi hộp...

- Ba mẹ thấy con nên thi vào Đại học Luật TP HCM là hợp nhất. Con "bay trên trời" nhiều rồi hãy tập "đi trên mặt đất" con ạ.

- Nhưng con thích viết văn lắm...

- Không nhất thiết cứ phải học Văn thì mới viết Văn được các nhà văn nổi tiếng đâu phải ai cũng tốt nghiệp ĐHTH Văn. Nếu con thực sự say mê ở vị trí nào con cũng viết được.

Tôi lặng người...trong tâm trí tôi hiện lên hình ảnh các "bà" Thẩm phán Luật sư Kiểm sát viên cán bộ Sở Tư pháp vô cùng nghiêm khắc và khô khan...thật khó tưởng tượng lại "gắn" vào cuộc đời của VTH... Nhưng tôi vẫn nghe ba tôi vì tôi luôn tin ông đúng.


Sau này ra đời với nhiều thăng trầm và thử thách tôi càng nhận thấy ba tôi đã đúng. Nghề Luật đã cho tôi sự điềm đạm từ tốn và tư duy sâu sắc.


Luật sư Vũ Thanh Hoa
22Có một thời gian sau khi đã dành được giải thưởng Tác phẩm tuổi xanh (1993) giải Truyện hay cực ngắn của Tạp chí Thế giới mới (1993) tôi đã định từ giã "nghiệp cầm bút" gian nan để làm một Kỹ sư Dầu khí mẫn cán... Tôi cho tất cả các tác phẩm của mình vào một va-li dán kín lại giấu dưới gầm cầu thang...


Năm 2002 cuộc sống riêng của tôi đổ vỡ Văn chương lại song hành bên tôi giờ tôi đã trở thành một người đàn bà khác một người đàn bà với nhiều trải nghiệm... Những bài thơ và truyện ngắn dồn dập ra đời như "bù lại" khoảng thời gian sáng tác nhỏ giọt cầm chừng ngày nào...

Gặp lại những người bạn cùng Đại học thấy đứa này đã trở thành Luật sư danh tiếng đứa kia mở Công Ty Luật đứa nọ mở Phòng Công Chứng làm Sếp ở các cơ quan chuyên ngành... Chúng luôn nhìn tôi với cặp mắt "vừa ngạc nhiên vừa thán phục" sao đứa bạn ngày xưa quen sống trong nhung lụa bây giờ lại vất vả tần tảo một mình với hai con nhỏ và đam mê... sáng tác thơ văn "tung tóe" khắp nơi vậy... He he.



21 by you.
Nhà hát lớn Sài Gòn 4.10.2009


Nhưng Trời chẳng lấy của ai tất cả đến với Văn chương tôi đã được nhiều thứ: Tình cảm của người đọc của những thế hệ đi trước như Nhà thơ Lê Huy Mậu Tùng Bách Hoàng Quý Phạm Dạ Thủy... nhà văn Nguyễn Đức Thiện Trần Đức Tiến Hoàng Đình Quang... và đặc biệt là Nhà thơ Nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo.


Tôi vốn kín đáo và kiệm lời nói về bản thân Nghề Luật đã "đào tạo" tôi như thế nhưng Thơ và Văn của tôi thì không giấu được. Đọc tôi viết người đọc luôn "nhận ra chất VTH" và họ "bắt thóp" được tôi.... Trong Thơ tôi thể nào cũng thấy bóng dáng Nỗi buồn lẩn khuất.


Tôi vừa post lên blog bài thơ "Ngụy biện cho Nỗi buồn" và tôi rất cảm động vì nhận được nhiều comment chia sẻ của các anh chị xa gần và trong ấy có một comment của nhà thơ Phạm Dạ Thủy tặng tôi bài thơ làm tôi đặc biệt xúc động. Tôi đã viết E-mail cho chị: "Em rất cảm động trước tấm lòng của chị dành cho em từ lâu em vẫn coi chị là Một Người Chị  về tuổi đời và tuổi nghề. Tài năng sự dịu dàng và vẻ đẹp bất chấp tháng năm của chị luôn làm em ngưỡng mộ và là niềm ao ước của em...Nỗi buồn luôn làm cho những ai đủ bản lĩnh lớn hơn và đồng cảm với nhau hơn chị nhỉ em cho rằng chính Nỗi buồn mới là "cốt lõi của mọi xúc cảm."


Tôi xin phép chị đưa bài thơ ấy lên Entry này và một lần nữa xin cám ơn chị Phạm Dạ Thủy và các anh chị suốt thời gian qua luôn chia sẻ và đồng cảm cùng Vũ Thanh Hoa. Trân trọng.



GỬI NGƯỜI NGỤY BIỆN CHO NỖI BUỒN

Tặng VTH
PDT4

Ngụy biện cho nỗi buồn*
Nỗi buồn khoe nhan sắc
Buồn lại càng buồn hơn
Lặng thầm đêm trầm mặc


Em buông tay bất lực
Nhìn nỗi buồn lên ngôi
Em nghẹn ngào ngụy biện
Nỗi buồn vẫn không vơi


Đốt cháy nỗi buồn thôi
Thả tàn tro theo gió
Nỗi buồn bay về trời
Ngụy biện rơi về cỏ


Em về với ngày vui
Với bình minh rực rỡ
Nỗi buồn không còn nữa
Quang gánh đời nhẹ tênh


PHẠM DẠ THỦY

1-10-09

* Tên bài thơ của VTH


vuthanhhoa

Chị Phạm Dạ Thủy iu!

Chị cám ơn em đã đưa bài thơ tặng của chị "đứng" cùng entry đặc biệt này.
Cái ảnh thời thiếu nữ của em thật là xinh. Chúc mừng luật sư nhé. Đọc những comment trả lời của em chị đoán biết nghề của em liền. He he... chị tài thiệt phải không?

[góp ý]| Viết bởi PDT

Hi hi chị của em luôn là người nhạy cảm và dịu dàng. Thường thì như thế là đã đủ cho một người phụ nữ nhưng chị gái lại còn được Trời trao cho tài hoa và nhan sắc nữa. Em rất ngưỡng mộ chị và mong rằng chị luôn mạnh khỏe và hạnh phúc nhé chị.

undefined

vuthanhhoa

Kính anh Đức Tiên!

Thế là biết thêm là một luật sư hèn chi đọc thơ em nghe
mùi luật ! Chúc mừng em !

[góp ý]| Viết bởi DUCTIEN

He he ý kiến của anh thật là độc đáo. Nhưng mọi người nhận xét chỉ có cách trả lời comment và tính cách ngoài đời của em là mang "dấu ấn" của Luật thôi tác phẩm thì hoàn toàn "siêu thoát".
Cám ơn anh ghé thăm và cảm nhận chúc anh luôn "ổn định phong độ" ạ.

undefined

Bà ngoại bế VTH khi mới...9 tháng

thuannghia

Gửi Em Gái!

Một entry thật dễ thương và có rất nhiều tư liệu cần biết cảm ơn em!
(hì hì cái ảnh tháng 6 ở Tây Ninh các "bố" nhà ta đứng có vẻ "hầm hố" như đàn em của Bảy Viễn ấy nhỉ về Tây Ninh có khác he he he)
Em Gái khoẻ!
Anh Hai

My Duy Son

Vũ Thanh Hoa

Nghe Em kể chuyện đời
Sao cũng nhiều trắc trở
Trông hình Em hớn hở
Ngỡ chỉ toàn niềm vui

Giờ đã hiểu nhau rồi
Sao mà thương đến vậy
Em tài hoa biết mấy
Em khao khát mặn mòi

Giờ trông mắt Em cười
Phảng phất màu trăn trở
Em ơi! đừng nặng nợ
Ta chắt lọc niềm vui

Gạt buồn khổ đi thôi
Bạn bè quanh Em đó ./.
Nửa đêm 06/10 MDS tỉnh giấc lần vào trang vuthanhhoa đọc " người ngụy biện cho nỗi buồn" rất cảm động và chia sẻ cùng Hoa... chúc nhiều niềm vui cho Hoa

vuthanhhoa

Kính anh Lưu Minh Phương!

Mình cũng là dân Tổng Hợp và cũng có nhiều bạn Tổng Hợp ra không đến nỗi vất vả. Chắc ba mẹ TH nói đến Tổng Hợp Văn- Sử- Triết thôi.
Ngắm ảnh xưa chắc nhiều tiếc nuối nhỉ.

Nhìn những mùa thu đi
Tay trơn buồn ôm nuối tiếc

Cái vụ được vào thẳng Sư Phạm Văn ấy mình lại cứ nghĩ là đã nói chuyện với Bùi Đế Yên. Hóa ra là nói với Thanh Hoa.

[góp ý]| Viết bởi luuminhphuong

Anh kính mến
Thời anh cũng đã khá nhiều hơn rồi anh lớn hơn em 5 tuổi thôi mà? Thời ba mẹ em dân TH vất vả lắm nhưng lúc nào cũng "đẳng cấp" hi hi. Vả lại đúng là dân "Tổng Hợp Văn- Sử- Triết" kém "phong lưu" hơn dân "TH tiếng nước ngoài" nhiều.
Ai cũng có một thời rồi...qua thời... không thi hoa hậu Quý cô thì thi Quý bà không thi Quý bà thì chờ...Quý cụ! He he he.
Nhưng anh sáng suốt hơn em nhiều sau vụ được vào thẳng Sư Phạm Văn ông anh đã giã biệt Văn chương hẳn chỉ thỉnh thoảng "truyền đường banh thể hiện phong độ chơi cái" thôi...hi hi. Cám ơn anh chia sẻ chúc anh vui và hạnh phúc ạ.

undefined

khoavietnam

Chào VTH
Lâu lắm vào đọc thấy cảm động và thán phục lắm. Từ miền giông bão cầu chúc nhà văn/ nhà thơ VTH luôn song hành với nỗi buồn đẹp...

vuthanhhoa

Kính anh Nguyễn Ngọc Chiến!

Chào Vũ Thanh Hoa!
Mình đã đọc kỹ bài viết và...xem kỹ những tấm hình. Thật vui mừng và xúc động được nghe những tâm sự rất riêng tư của Vũ Thanh Hoa để hiểu thêm một chút vâng một chút thôi về một chặng đường đời mà Vũ Thanh Hoa đã trải...
Mình cũng đã đọc bài thơ của Nhà thơ Phạm Dạ Thủy dành tặng Vũ Thanh Hoa. Bài thơ ấy tình cảm ấy...của người chị yêu dấu Vũ Thanh Hoa cảm động là phải rồi.
Rất ít sang nhà Vũ Thanh Hoa. Mình nhớ có lần nào đây mình đã đã sang và đọc phần đầu truyện ngắn SẾU rồi từ đó đến nay không sang lại thì phải...
Hôm nay trở lại thăm "ngôi nhà" xưa được đọc được nhìn những tấm hình của Vũ Thanh Hoa bỗng nhiên có một cái gì đó như là nỗi buồn không biết từ đâu trỗi dậy...
Hình như là bài viết của Vũ Thanh Hoa đã khiến mình phải quắt quay nhớ về một thời đã xa rất xa...

[góp ý]| Viết bởi NNC

Hu hu sao lâu thế anh mới ghé nhà em nhỉ? Chắc anh cũng có thói quen giống em gái là nếu ghé nhà ai thì phải đọc khá kỹ những Entry để cảm nhận một cách chân thực và tao nhã cảm xúc của mình không thể qua quýt cốt để vui lòng tác giả (he he biết nói thẳng thế khó chịu nhưng như thế là tôn trọng các Blogger anh nhỉ):) Nên mỗi lần đọc com của anh thấy thật chu đáo.
Không biết vui hay là có lỗi khi bài viết này của em lại làm anh..."nỗi buồn không biết từ đâu trỗi dậy" hi hi em gái mong rằng nó xa xăm thôi và ông anh lại trở về cuộc đời thật hạnh phúc cùng những bài viết mới nhé cám ơn anh ạ.

undefined

vuthanhhoa

Kính anh Vũ Vĩnh Phúc!

Chào Vũ Thanh Hoa !
Thấy VTH đưa bài mới vội ghé thăm . Đọc bài viết này VVP đã biết thêm nhiều thông tin về VTH .
Chúc VTH đạt đượ những điều mình ước mơ.

[góp ý]| Viết bởi Vũ Vĩnh Phúc

Cám ơn anh ghé thăm VTH và chia sẻ. Bây giờ cũng biết mình "được gì và mất gì" rồi nên cũng không "bay trên trời" nữa he he. Có những điều chỉ chính cuộc sống mới dạy được ta thôi anh nhỉ. Chúc anh vui và nhiều nhạc phẩm mới ạ.

undefined

VTH và Ba năm 1979

hoahuyen

vth anh đọc bài em viết hiểu thêm về em một " tiểu thư thuộc hàng KHUÊ VĂN CÁC" nhưng cũng gặp không ít đoạn trường buồn vui cay đắng và bài thơ chị PDT đúng là bài thơ chỉ dành tặng cho VTH

Bài thơ quả thật hay
Dành cho Hoa xứ Vũng
say!

vuthanhhoa

Kính anh Nguyễn Đức Thiện!

một lời tự thú dễ thương thật thấy nguyên hình VTH. Mà cuối cùng thì cũng đi đâu thoát văn chương mặc dù vẫn theo học tiếp ngành Luật. Mà bà mẹ nói đúng học văn chưa chắc đã viết được văn em ạ. Như anh có học ai giờ nào đâu ngoài mấy bài của các cụ Hoàng Xuân Hãn Phan Cự Đệ Hà Minh Đức ... bổ túc cho nghề báo chí thế mà cứ tưng tửng viết cái mà người ta gọi là văn đấy.

[góp ý]| Viết bởi nguyenducthien

Thưa anh với em anh luôn là Một người Anh đúng nghĩa và câu "nhà văn nổi tiếng đâu phải ai cũng tốt nghiệp ĐHTH Văn" hoàn toàn chính xác với nhà văn Nguyễn Đức Thiện.
Em muốn nói ngắn gọn: Cám ơn anh thật nhiều và luôn cầu chúc anh khỏe mạnh và may mắn ạ.

undefined

Tây Ninh 6-2008