PHỤC KÍCH

Person Alone Royalty Free Stock Photos

PHỤC KÍCH


Truyện mini


Chị quyết định hôm nay làm ra nhẽ. Chị sẽ xử sự sao cho thật "văn hóa".  Ý thức mình là trí thức là người có giáo dục có vị trí tương đối trong cơ quan với mấy chục năm công tác và bao nể trọng của đồng nghiệp chị không thích dùng từ "đánh ghen". Việc bí mật phục kích bắt quả tang chồng "tòm tem" với cô bán hàng cà phê là một việc ngoài ý muốn để thể hiện một ý chí một phương pháp giải quyết dứt điểm vấn đề.
Chị đã tìm hiểu kỹ "đối thủ": ngoài việc trẻ hơn chị khoảng hơn chục tuổi cô ta thua kém chị mọi mặt. Chị thông hiểu tâm lý đàn ông: họ có thể rất sâu sắc trong chính trường dày dạn trong thương trường kiên cường trong trận mạc nhưng lại như những đứa trẻ trước ải tình trường! Chị hiểu anh nhất thời nông nổi. Chị tin những rung động ngắn ngủi kia khó có thể khiến người chồng người cha đầy trách nhiệm  trong anh dứt bỏ được nghĩa tình gần hai chục năm gắn kết cùng chị và những đứa con thông minh ngoan ngoãn. Chị luôn biết những thế mạnh của mình. Sự chu toàn gần tới mức lý tưởng  của chị có khi vừa là ưu điểm vừa là nhược điểm khiến anh "rửng mỡ" mà "ngã lòng" trước sự cám dỗ dớ dẩn của hạng gái rẻ tiền trong những phút giây chập chờn men rượu...

Chẳng khó khăn mấy để mua đứt bà hàng xóm có "điểm phục kích" là căn phòng liên tường với quán caphê "Hương đồng nội".  Bà này thì thào đầy cảm thông:

- Tôi ủng hộ chị đàn bà với nhau mà. Phải cho những ông chồng lầm đường lạc lối một bài học...Nhưng đừng căng quá không khéo mất cả chì lẫn chài chị em mình cũng lớn tuổi rồi...

Chị mỉm cười trấn an:

- Tôi phụ trách công đoàn có thâm niên ở cơ quan đã từng hòa giải biết bao sự vụ tôi biết phải làm gì mà!

Nhưng chị vẫn uống cốc sữa nóng nuốt viên thuốc an thần bôi dầu gió vào hai bên thái dương và...bắt đầu "phục kích"...

Kim dài chỉ số 6 giờ tan sở đã đến...Chị nhói tim khi phát hiện từ xa chiếc xe gắn máy quen thuộc của anh rẽ vào quán "Hương đồng nội"...vậy mà bấy lâu anh vẫn bảo chiều về muộn vì chơi bóng bàn rồi đi nhậu với mấy anh em cơ quan! Ả chủ quán tươi tắn ra đón anh đỡ cái cặp từ tay anh dắt xe vào sân trong họ đi về căn phòng kín đáo sát "điểm phục kích" đến nỗi chị nghe cả tiếng leng keng của chùm chìa khóa anh cầm.

Chị thở sâu tay nắm chặt thành ghế để lấy thêm bình tĩnh chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào. Anh ngồi xuống ghế tựa ả chủ quán lấy khăn lau mặt cho anh rồi hỏi dịu dàng:

- Hôm nay anh mệt lắm không?

- Họp hành cả ngày mệt mỏi lắm.

- Em pha sẵn cốc trà sâm này anh uống cho đỡ mệt.

Anh uống li trà sâm vẻ hài lòng. Ả chủ quán ngồi xuống bên anh lại hỏi:

- Tay Hiếu Trưởng phòng Vật tư còn định qua mặt anh không?

- Hừm - Anh vươn vai ngả mình ra lưng ghế - Anh đã có chiêu trị tên này hắn không còn cơ hội qua mặt anh lần nữa đâu.

- À anh đưa cu Bi đi khám răng chưa?

Anh "ừ ừ" bảo cuối tuần. Chị giật mình quả là thằng Bi sún hai cái răng  mà chưa sắp xếp đưa nó đi nha sĩ được...cô ả đứng lên đến bên góc tủ sát tường lấy ra một chai nhỏ gì đó đưa anh:

- Em có mua được ít mật gấu rừng anh gửi về quê cho cụ dùng nhé.

Chị lại giật mình đúng là bố anh bị ngã đã hai tuần nay nhưng chị cũng mới điện thoại hỏi thăm qua loa vì quá bận. Cô hàng cà phê lại đặt tay lên vai anh:

- Anh còn  mỏi chỗ này không?

- Vẫn chỗ ấy đấy...- Anh nũng nịu giống một đứa trẻ ả bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp vai anh...rồi chị nghe ả tỉ tê:

- Hôm nay anh về sớm nhé ngày nào chị ấy cũng đợi anh về ăn cơm mà chị ấy đang bị đau khớp đấy.

Chị lặng người. Chuyện gì ả ta cũng biết sao? Có lẽ đến chục năm nay anh chị đã không có những buổi rủ rỉ chuyện trò. Mỗi khi anh giãi bày khó khăn gì đó nơi công sở hoặc bên họ hàng đằng nội chị thường không bỏ lỡ dịp trách cứ phàn nàn về những thiệt thòi vất vả chị phải gánh chịu bao năm kể từ khi về làm dâu nhà anh. Rồi tiện thể chị còn đem cả những bực dọc nơi cơ quan "trút" về nhà: việc đồng nghiệp ganh ghét việc phải liên tục tham gia các lớp nghiệp vụ rồi việc thâm hụt thu chi chuyện con cái...Hầu như chuyện gì khi bàn bạc họ đều bất đồng và to tiếng...

Chị đứng dậy bước ra ngoài. Bà hàng xóm vội chạy đến rối rít:

- Chị đi đâu thế! Chớ có manh động nhé phải hết sức  kiềm chế kiềm chế!

- Tôi về nhà. - Chị đáp cộc lốc và cắm cúi bước đi...



28.8.2009

Vũ Thanh Hoa


vuthanhhoa

Kính anh Đinh Hà Triều!

3- Nhưng chưa xung trận đã thu quân là sao hè?
Câu chuyện đặt ra một tình huống tâm lí đời thường giản dị mà sâu . Rất nhân bản.
4- Chỉ băn khoăn môt chỗ: Tại sao là "Kim dài chỉ số 6" mà không phải là "kim ngắn" hay vì quá "yêu" chồng nên ngắn dài lẫn lộn tứ tung chăng?

[góp ý]| Viết bởi dinhhatrieu

Anh kính mến đây là một sáng tác không phải truyện cảnh giác hay tiểu phẩm tham gia chương trình "Một vợ một chồng bảo đảm hạnh phúc gia đình"ạ...He he.
"Kim dài chỉ số 6" là chi tiết tượng trưng giờ tan Sở có thể là kim ngắn chỉ số 4 số 5 gì đó...nhưng chắc đến quán caphê thì...kim ngắn phải chỉ số...12 rồi không thì...về nhà gặp bát cơm nguội cũng...xong bữa anh nhỉ? Ha ha ha!
Cám ơn anh luôn chia sẻ rất sâu sắc cùng em chúc anh vui và an lành ạ.

undefined

dinhhatrieu

Với Phục Kích....

1- Nhân vật "nội tướng" của VTH thật am hiểu binh pháp. Phép bài binh bố trận tỏ rõ chị ấy đã thuộc làu phương châm "tri kỉ tri bỉ bách chiến...."
_ Tri kỉ :" Chị thông hiểu tâm lý đàn ông: họ có thể rất sâu sắc trong chính trường dày dạn trong thương trường kiên cường trong trận mạc nhưng lại như những đứa trẻ trước ải tình trường! Chị hiểu anh nhất thời nông nổi. Chị tin những rung động ngắn ngủi kia khó có thể khiến người chồng người cha đầy trách nhiệm trong anh dứt bỏ được nghĩa tình gần hai chục năm gắn kết cùng chị và những đứa con thông minh ngoan ngoãn. Chị luôn biết những thế mạnh của mình. Sự chu toàn gần tới mức lý tưởng của chị có khi vừa là ưu điểm vừa là nhược điểm khiến anh "rửng mỡ" mà "ngã lòng" trước sự cám dỗ dớ dẩn của hạng gái rẻ tiền trong những phút giây chập chờn men rượu..."
- Tri bỉ: "Tri kỉ: "Chị đã tìm hiểu kỹ "đối thủ": ngoài việc trẻ hơn chị khoảng hơn chục tuổi cô ta thua kém chị mọi mặt".
2- lại biết khéo léo khai thác điều kiện ngoại cảnh để tập kích đối phương giành thắng lợi cuối cùng gồm đủ thiên thờ địa lợi nhân hoà:
- Địa lợi: "mua đứt bà hàng xóm có "điểm phục kích" là căn phòng liên tường với quán caphê "Hương đồng nội".
- Nhân hoà: "Bà này thì thào đầy cảm thông:

- Tôi ủng hộ chị đàn bà với nhau mà. Phải cho những ông chồng lầm đường lạc lối một bài học...Nhưng đừng căng quá không khéo mất cả chì lẫn chài chị em mình cũng lớn tuổi rồi..."
- "Kim dài chỉ số 6 giờ tan sở đã đến...Chị nhói tim khi phát hiện từ xa chiếc xe gắn máy quen thuộc của anh rẽ vào quán "Hương đồng nội"..."
3- Nhưng chưa xung trận đã thu quân là sao hè?
Câu chuyện đặt ra một tình huống tâm lí đời thường giản dị mà sâu . Rất nhân bản.
4- Chỉ băn khoăn môt chỗ: Tại sao là "Kim dài chỉ số 6" mà không phải là "kim ngắn" hay vì quá "yêu" chồng nên ngắn dài lẫn lộn tứ tung chăng?

vuthanhhoa

Bạn Dư Hồng Quảng thân mến!

chị em mình mãi mãi là bạn tốt của nhau nhé ?

undefined

Chị ơi em yêu chị lắm xét cho cùng chúng mình có...họ xa đấy!

dhq

chị em mình mãi mãi là bạn tốt của nhau nhé ?

vuthanhhoa

An An iu!

Em không viết lại phần cuối được nhưng nếu chỉ đợi rồi chăm sóc hỏi han và giục chàng về với vợ không thì ...quả thực là chỉ có tiên hoặc hồ ly tinh (loại cao tay ấn lắm ) mới làm được thôi huhu!
Thực thà hỏi thử các nữ bloger có mặt trên mạng xem có bao nhiêu người làm được thế nhỉ? hihi!
Nếu truyện là của em chắc chắn sẽ bỏ cái câu :Hôm nay anh về sớm nhé ngày nào chị ấy cũng đợi anh về ăn cơm mà chị ấy đang bị đau khớp đấy! nhưng hai chị em mình có bao giờ đồng ý kiến đâu huhu!
Chiều mấy anh chị em mình có gặp nhau được không chị?

[góp ý]| Viết bởi An An

Em iu thực ra chỉ khi yêu thật và muốn sở hữu thật thì người ta mới "cay cú" (tất nhiên cũng có trăm ngàn sự cay cú trong đó sự cay cú vì không ăn được thì đạp đổ rất phổ biến) nhưng ở đây cô hàng caphê không cho mình là đối thủ của "chị đau khớp" bởi rõ ràng là cô ta không muốn sở hữu "báu vật" kia. Giữa họ có sự thống nhất hướng nhiều về "thư giãn và giải trí" cô này chỉ nhắc nhở "về sớm" thì chị ấy đã về rồi còn "màn hai" chị ấy có kịp xem đâu? He he. Mà trong đời này có nhiều người phụ nữ "yêu anh yêu cả vợ anh" đấy! Em tin không? He he.
Chiều nay cũng hay nhỉ? Em thử điện thoại hỏi qua Bộ Tổng tham mưu xem?

undefined

An An

Em không viết lại phần cuối được nhưng nếu chỉ đợi rồi chăm sóc hỏi han và giục chàng về với vợ không thì ...quả thực là chỉ có tiên hoặc hồ ly tinh (loại cao tay ấn lắm ) mới làm được thôi huhu!
Thực thà hỏi thử các nữ bloger có mặt trên mạng xem có bao nhiêu người làm được thế nhỉ? hihi!
Nếu truyện là của em chắc chắn sẽ bỏ cái câu :Hôm nay anh về sớm nhé ngày nào chị ấy cũng đợi anh về ăn cơm mà chị ấy đang bị đau khớp đấy! nhưng hai chị em mình có bao giờ đồng ý kiến đâu huhu!
Chiều mấy anh chị em mình có gặp nhau được không chị?

vuthanhhoa

Chị Thu Hường quý mến!

Chào bạn. Truyện bạn viết rất lôi cuốn có tình huống bất ngờ.Hay.

[góp ý]| Viết bởi TH

Em ghé trang chị thấy chị viết thật sung sức và được biết em trai chị cũng là nhạc sỹ! Rất cảm phục. Cám ơn chị ghé thăm em và cảm nhận em gái sẽ qua nghe nhạc của chị chúc chị trẻ đẹp và nhiều nhạc phẩm hay ạ.

undefined

Hừm! Biết thế nào là "lễ độ" nhé lần sau tránh xa cái "món" chị mày đang...dùng!

vuthanhhoa

Kính anh Xuân Thu!

Chị này có phải Thanh Hoa
Mà sao giông giống như là nhà thơ?
Ghen mà ghen ngẩn ghen ngơ
Ghen mà ghen đợi ghen chờ rõ thương
Thông minh tế nhị tỏ tường
Giữ chồng được bạn đôi đường đều ngon.

[góp ý]| Viết bởi Xuân Thu

Thanh Hoa viết như thế
Nhưng mà nếu...đi rình
Chắc tung Ka-ra-té
Mặc cho hậu...tình hình!

Hu hu thói đời "dao sắc không gọt được chuôi" anh kính mến ơi! Em gái "kém một cách toàn diện" nên "nguy cơ mất cả chì lẫn chài" là cao lắm! He he. Lâu mới được anh ghé thăm chúc anh vui khỏe ạ.

undefined

Phen này...chị Hai "tới bến" luôn!

vuthanhhoa

An An iu!

Truyện như thơ! Chị viết để gửi báo phụ nữ hay sao ấy?
Tìm đâu ra nàng tiên (hồ li tinh) ấy trên thế gian này bây giờ ? hihi!

[góp ý]| Viết bởi An An

He he chắc nhờ An An viết lại phần cuối thôi...sẽ là:

undefined

He he em yêu vui vẻ nhé.

vuthanhhoa

Chị iu!

Truyện rất hay em gái ạ.
Chị nghĩ không những các bà vợ mà các ông chồng cũng nên có những cuộc phục kích"gay cấn" như vậy...hi hi!
Rất riếc là hôm rồi chị em mình ko ngồi được với nhau.
Em vui nhé.

[góp ý]| Viết bởi noracat

Hôm ấy em gái tiếc...ngẩn ngơ vì không gặp được chị yêu...hu hu. Chắc phải có "Phục kích" tập 2 dành cho các đức lang quân đi rình bảo đảm hấp dẫn hơn chị nhỉ! Hi hi. Nhớ chị chúc chị vui và an lành nhé. Thân.

undefined