VTH - Những ngày cuối năm, mình ngập tràn trong các buổi liên hoan văn nghệ, dịp này mình mang giai điệu ca khúc "Biển thức" đến mọi nơi... Chúc Bạn đọc đón một Mùa Xuân hạnh phúc và ngọt ngào!
VTH - Đài Truyền hình Tỉnh BRVT có bài phỏng vấn ghi hình VTH vào thời điểm trước tết Nhâm Thìn, xin trích một số nội dung cơ bản và mấy tấm hình của buổi phỏng vấn để chia sẻ cùng Bạn đọc :
VTH - "Cây tam cúc" là một trong những bài thơ nổi tiếng của thi sĩ Hoàng Cầm mà tôi rất yêu thích, mời quý vị cùng đọc lại bài thơ nhân dịp xuân về qua lời bình của nghệ sĩ Vân Đình Hùng:
Cây tam cúc
Hoàng Cầm
Cỗ bài tam cúc mép cong cong Rút trộm rơm nhà đi trải ổ Chị gọi đôi cây Trầu cay má đỏ Kết xe hồng đưa Chị đến quê Em. Nghé cây bài tìm hơi tóc ấm Em đừng lớn nữa Chị đừng đi Tướng sĩ đỏ đen chui sấp ngửa Ổ rơm thơm đọng tuổi đương thì. Đứa được Chinh chuyền xủng xoẻng Đứa thua Đáo gỡ ngoài thềm Em đi đêm tướng điều sĩ đỏ Đổi xe hồng đưa Chị đến quê Em. Năm sau giặc giã Quan Đốc đồng áo đen nẹp đỏ Thả tịnh vàng cưới Chị võng mây trôi Em đứng nhìn theo Em gọi đôi.
Ngả nghiêng níu ngọn gió manh sẩy tay chới với gió đành... cong ngang đong đưa thả nửa nốt đàn tuột câu hò hẹn nhỡ nhàng... vân vi vớt mùa đong bóng thiên di lắng về phía sóng li ti... giọt buồn vẽ tình lên bức mành sương gọi tên nhau. Vọng lại còn... mùa thu khôn ngoan lạc phía mây mờ chung chiêng biết đến bao giờ... hồng nhan lật trang nào cũng đa đoan ngả nghiêng em. Ngả nghiêng anh tịnh hình
VTH - Mình nhận được Mail này của anh Vân Đình Hùng, xin được chia sẻ cùng Bạn đọc Vnweblogs cùng bài bình bài thơ "Mong manh cánh buồm":
Anh nhờ Hoa chuyển những lời này cho tác giả bài thơ "Mong manh cánh buồm" mà em đã post lên Net và blog VTH. Có thể những điều này không đúng với những mong muốn của tác giả, hay những ý nghĩ khác có ở tâm sự mà tác giả đã viết trong thơ. Thơ của Nguyên Hùng có cái hay ở sự hồn nhiên và giản dị. Được thế cũng là quý lắm! Em nhỉ?
VĐH
(Trích E-mail ,18:21 Thứ Tư, 28 tháng 12 2011)
MONG MANH CÁNH BUỒM
Bạc đầu rồi vẫn trắng tay Ta là ai của hôm nay giữa đời? Cỏ hồng sương tím thành đôi Không em, ta với đơn côi những chiều Làm sao quên được dấu yêu Bâng khuâng thương nhớ chạy theo bóng người Chơi vơi trong gió bao lời Ta chưa kịp nói... một thời xa xăm... Để bây giờ giữa biển xanh Cánh buồm đỏ vẫn chòng chành chân mây.
Ta nợ nhau một cái nắm tay một vòng ôm chật một khúc ru trầm một giờ trăng mật một tình trăm năm anh thiên đường anh địa ngục anh nụ cười anh nước mắt hư vô hư vô không không sắc sắc em bám vào thơ em níu vào mơ một ngày về cỏ tìm nhau đòi nợ trả nhau hơi thở trả nhau ánh nhìn trả nhau lời tình chưa thành tiếng nói hôn lên mắt buồn chưa từng đắm đuối hẹn nhau cỏ biếc ngày mai hẹn anh xóa nỗi đau dài hẹn anh…
Em gieo bí mật vào gió mùa đợi những hạt quên lá nhuộm nửa thu vàng rưng rức niêm phong một cái tên em đóng cửa khứ hồi những chiêm bao cũ dấu xưa nhón bước ngược về trên phố vắng những ảnh hình ẩn hiện anh đâu? em quơ tay vào khói
vụn vỡ tiếng còi xe anh biến vào chiếc máy bay trên đỉnh cao ốc anh biến vào ô cửa chiếc taxi em không bao giờ nhớ số anh biến vào màn hình laptop anh biến vào chiếc điện thoại đơn thân
em mải mê tìm mùa thu không bao giờ thức dậy nhặt huyễn hoặc trong bóng lá lặng lẽ lẻ loi từng hạt nhớ trổ mầm.
27.04.2010
Lặng lẽ hạt nhớ trổ mầm. Dấu xưa lang thang ngược dòng ký ức. Cái khung cửa nhỏ đón chiêm bao cũ cũng đã đóng. Bên trong là khoảng trống. Khoảng trống lần này hiện ra theo cách khác. Nó như một sàn diễn những ảo ảnh mà trước đấy nó đã hiện hữu, nó từng là hiện tại. Cái tạo ra khoảng trống là một nửa kia của Hoa. Nửa ấy đã biến vào… nhiều thứ tiện nghi của đời thường. Cao ốc, taxi, laptop, môbai… những vật dụng của thời buổi nhộn nhạo hiện đại, ồn ào tiện nghi. Tình yêu hình như không cần những thứ ấy. Với nhiều người và cả ngay chính tác giả nữa, tình yêu lặn vào nỗi nhớ, sẽ hiện lên sau mỏi mòn đợi, lặng lẽ chờ. Rồi oà ra như có thể. Nhiều lúc tự huyễn hoặc mình như phải chịu tuyệt cùng cô đơn mà cứ vu lên như thế. Rồi mải mê đi tìm mùa thu không bao giờ thức dậy. Nói vậy mà không phải vậy. Mùa thu vẫn thức, mùa thu vẫn về mỗi mùa lá đỏ, lá vàng trải thảm xuống mặt đất phương bắc. Cái không bao giờ thức dậy ấy có lẽ là những kỷ niệm đẹp ở tận phương Nam xa xôi. Và nó lại có sinh nhật vào đúng mùa thu xưa xa thuở trước. Nếu đặt nó vào bối cảnh của những phiên chợ tình sơn cước thì tự dưng cuộc tình ấy, mối tình ấy sẽ giống những vật dụng ồn ào tiện nghi? Như thế sẽ là một nghịch lý sinh ra trong cái thuận chiều bất biến của thời gian. Thời gian chầm chậm quay thuận chiều. Tình yêu đã được gieo vào gió biến thành những hạt quên đợi mùa… Đấy là tình yêu trước, là khoảng phía trái của điểm hiện tại. Hiện tại vẫn luôn là điểm tựa để nhìn được về mọi hướng. Hướng phải là tương lai. Cái gì sẽ đến còn tuỳ vào người cho, người nhận. Hình hài nó thế nào chỉ có Chúa mới biết điều ấy. Lạy Chúa lòng lành vô cùng! Những bài thơ sinh sau Trong em có người đàn bà khác đều có chung một nỗi nhớ, chung cái lặng lẽ, lẻ loi, chung cái mất, chung cái chờ, cái đợi. Đợi một ngày mới, một chữ mới cho bài thơ sau. Bài thơ Lặng lẽ, lần này trình làng thêm một khắc lẻ loi của cõi buồn thường trực, một thường thấy của nòi thi sỹ. (chữ nòi phải được hiểu theo quan niệm di truyền của sinh học). Tôi may mắn được đọc, được trải cùng con chữ trong Vấp, lỡ, vỡ, ngả nghiêng, khoảng trống, một nửa, chớp mi… như bảy trạng thái đặc trưng của thơ Hoa. Từng đàn chữ bay lúc chậm lúc nhanh. Mỗi đàn một màu sắc, một vẻ kiêu sa, hay khiêm cung, hoặc bàng bạc… Rồi có lúc chúng xoải vội, mải miết về phía không có chân trời. Đường bay không chân trời. Tôi cứ miên man như thế về đàn chữ kia của nhà thơ nữ ở biển Vũng Tàu.
VTH - 15 năm là khoảng thời gian không hề ngắn đối với một người phụ nữ. Khi tôi được bác Ngô Thường San gọi đến phỏng vấn để nhận việc tháng 10 năm 1997, con trai đầu lòng của tôi mới 9 tháng tuổi. Nay cháu đã thành một thanh niên vạm vỡ cao 1m72, nặng 75 kg! Con gái sau tôi đặt tên là Thanh Nga, để kỷ niệm quãng thời gian mình đã gắn bó sâu nặng với nước Nga xa xôi...
Nếu bạn đã đọc các tác phẩm đã xuất bản của tôi như Nỗi đau của lá, Trong em có người đàn bà khác, Người nhìn thấu linh hồn... bạn sẽ ngạc nhiên nếu biết về tôi ở vị trí người... cán bộ Dầu khí! Và càng ngạc nhiên hơn khi biết công việc của tôi gắn bó mật thiết với kỹ thuật và các con số... hi hi.
Tôi có một kỷ niệm đáng nhớ là lần ra thăm giàn khoan Dầu khí Vietsovpetro năm 2007, đây là một cơ hội hiếm quý mà không phải nữ cán bộ Dầu khí nào cũng có được vì theo quy định thường lệ, giàn khoan không tuyển dụng cán bộ nữ. Tôi đã viết bài cảm nhận của mình cho chuyến đi đó trong dịp Công Đoàn Vietsovpetro phát động viết kỷ niệm 50 Năm Truyền Thống ngành Dầu Khí và 30 Năm Thành lập Vietsovpetro, mời quý vị cùng xem nhé:
Những tấm ảnh kỷ niệm lần ra công tác và thăm giàn khoan 7/2007
Vũ Thanh Hoa trước Trụ sở Văn phòng 12 tầng 67 đường 30/4 TP Vũng Tàu
VTH - Sáng tác theo chủ đề phát động phong trào từ lâu không phải là "thế mạnh" của mình, nhưng 15 năm gắn bó với XNLD Vietsovpetro nói riêng và tập đoàn Dầu Khí nói chung, mình rất muốn gửi lòng tri ân đến những người đồng nghiệp thân quen và cả những người chưa quen (vì tính riêng LD Vietsovpetro đã ngót nghét 7000 người!) Nhân dịp Kỷ niệm 50 Năm Truyền thống Ngành Dầu Khí Việt Nam và 30 năm Thành lập LD Vietsovpetro, mình đã gửi dự thi Thơ và một Ca khúc phổ nhạc từ chính bài thơ ấy và rất vui là cả Thơ và Nhạc đều được giải.
Kỷ niệm 50 Năm Ngành Dầu Khí Việt Nam và 30 năm ngày thành lập LD Vietsovpetro, Ban lãnh đạo Vietsovpetro đã phát động cuộc thi Văn, Thơ, Ca khúc, Ảnh và Tìm hiểu về Vietsovpetro trên số bản tin Vietsovpetro số 44, trang Web: vietsov.com.vn, phát hành đầu tháng 6 năm 2011. Tính đến ngày 31.10.2011, sau 5 tháng phát động, Ban Tổ chức cuộc thi đã nhận được gần 1000 tác phẩm dự thi với đầy đủ các thể loại, phong phú về nội dung của các tác giả trên khắp mọi miền Đất nước.
Từ ngày 01.11.2011, Ban giám khảo cuộc thi gồm các giáo sư-nhạc sỹ, nhà nhiếp ảnh, nhà văn, nhà thơ chuyên nghiệp có uy tín cùng với các đồng chí có trách nhiệm trong Vietsovpetro tham gia tuyển chọn các tác phẩm xuất sắc để trao giải cho các thể loại trên.
VTH - Đất trời đang tiễn những ngày thu cuối cùng của năm 2011, tôi muốn tiễn mùa thu bằng bài bình "Qua thu" của nghệ sĩ Vân Đình Hùng:
Qua thu Vũ Thanh Hoa
ngày sang nắng dở dang chiều thu qua trong lá liêu xiêu dấu mùa
ủ gì trong mỗi hạt mưa hạt còn ngái ngủ hạt vừa tân trang
chân trần thả bước lang thang dù nghiêng che gió tóc choàng lả lơi
nỗi buồn rót mãi chẳng vơi nghe từ phế tích khứ hồi giấc mơ
cô liêu tượng đá thẫn thờ nghìn năm rêu phủ vẫn chờ mùa xưa
tháng ngày chập chững đón đưa ru về quên lãng như vừa phôi sinh
tên mình mình gọi một mình…
13.10.2010
Ngày cuối thu năm ngoái tâm trạng rối bời, trong vô thức, những bông hoa sóng trắng xoá vừa nở trên ghềnh đá được một khắc lại tan ra, gieo mình vào nước xiết màu xanh chay. Bông hoa xanh chợt nổi theo tiếng gọi của tri giác để nghe một lần ai gọi, rồi lại theo con sóng nhãng ra, biến dạng rồi mất hẳn hình dáng ban đầu. Chỉ còn ngực sóng phập phồng. Triền sóng thoải nhịp đôi, nhịp ba, khuất dần, xa dần. Một năm sau… Hạt mưa tân trang lon ton theo bước chân trần người đàn bà xoải vội. Cát trắng nguội dần. Hoàng hôn buông chậm. Chiều nay, nắng dở dang, chỉ gió là nhiều vô kể. Gió thừa. Chúng không có việc gì làm cứ lấy mái tóc mà tung mà phất, phất ngọn gió thu gam trầm màu ghi xám sáng. Mây vừa chuyển sắc vàng pha đỏ, ửng nốt chút kiêu sa cuối ngày. Cuối thu, hai vùng châu thổ của dải đất chữ S, sen nồng ửng sắc cho ai kia soi chút dung nhan hồng phấn. Sen biển chưa có bao giờ, thế mà nay, những bông hoa xanh sinh từ sóng xanh cũng chúm chím búp xanh. Búp sen xanh mặn mòi cứ mãn khai mỗi lần sóng vỗ. Sóng xoa, rửa khuôn mặt nham thạch nhàu nhĩ thì cái tượng đá cô liêu thẫn thờ kia lại thót lòng, sen xanh vừa nở trên hoa sóng. Mới xanh đó lại theo sóng rủ rê xoải vội phía khơi xa trắng phau. Thu sắp qua. Hay ta mới tới, qua thăm. Trạng thái nào thật đúng khắc Qua thu liêu xiêu, lá dấu, dấu mùa thu biển. Thu ở biển mùa này ta trở lại bằng vé khứ hồi book vội, là hệ quả của giấc mơ trỗi dậy từ trầm tích. Sóng tận khơi xa vỗ từng đợt, gột rửa mặt nham thạch nhàu nhĩ. Đập. Dội. Tung bọt. Trắng xoá. Nỗi buồn trắng rót mãi chẳng vơi. Thôi thì đành. Phải chờ, phải tin, rồi hy vọng nữa… Tất nhiên rồi! nghìn năm rêu phủ vẫn chờ mùa xưa/… ru về quên lãng như vừa phôi sinh. Thu sắp qua. Hay ta mới tới, thăm ai? Đâu đây phế tích của những dấu tình những cuộc tình bạc màu. Buồn rót xuống đã không vơi, đầy sao được những con sóng phập phồng thở biển. Đại dương xanh đang chuyển vào chiều. Thu sắp qua. Một thu nữa đi qua. Qua thu mà lòng Hoa cứ ngoảnh lại mùa hè đỏ phượng. Ồ cái mùa hè. Lạ lùng. Những ý nghĩ vẩn vơ cứ nhảy múa râm ran theo cơn gió biển chợt về. Tóc xoã bay thơm mùi gió. Những hạt mưa mỏng rắc nhẹ, chiếc ô che nghiêng chao… Một mình người đàn bà. Một mình chờ. Một một mình đón đưa. Dấu chân trần đóng dấu chủ quyền cô liêu xuống triền cát mịn. Xa kia là nấm đất quá khứ đang mòn dần, thấp dần mỗi thu qua vì gió biển. Bất giác gót son chợt chuyển sang màu sáp. Trời cao, mây chuyển màu thu trầm buồn.
VTH - Tôi biết Trần Minh Tạo trên trang Vnweblogs. Đọc thơ anh tôi lạc vào mênh mang sông nước với chất trữ tình da diết đặc trưng của vùng Đồng bằng Nam bộ lan tỏa từng nhịp thơ, con chữ. Vuthanhhoa.net giới thiệu cùng bạn đọc chùm thơ trích từ blog của anh:
Trần Minh Tạo sinh ngày 13/4/1959 tại xã Tân Qui Tây, thị xã Sa Đéc, Đồng Tháp. Bộ đội thời chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam và phía Bắc. Nơi ở hiện nay: 87 Hồ Tùng Mậu, An Hòa, thị xã Sa Đéc, Đồng Tháp.
- Không thuộc Hội VHNT nào
- Giải thưởng: Giải 3 và KK cuộc thi thơ Đồng Tháp mở rộng (2006), Giải KK cuộc thi thơ Đồng bằng Sông Cửu Long (2006), Tặng thưởng về thơ Tạp chí VN Quân Đội (2006) Giải B Giải Thưởng Văn học Nghệ thuật Nguyễn Quang Diêu về Thơ lần thứ II năm 2011 do UBND tỉnh Đồng Tháp trao tặng.
- Có tác phẩm thơ in trên các tạp chí Quân đội, tuần báo Văn nghệ TW, Thanh niên cuối tuần, SGK văn học Đồng Tháp, tuyển tập 100 năm văn học Đồng Tháp và nhiều báo văn nghệ thuộc vùng Nam kỳ lục tỉnh cũ...
Nhà thơ Trần Minh Tạo
Vạt nắng quái đang vơi
"em bỏ anh một mình giữa ngọc ngà kỷ niệm nhặt từng phiến cô đơn chẳng biết ném nơi nào"
rơi vào lòng anh cơn gió thoảng qua phòng gió bay đi còn em thì ở lại hết say đắm dại khờ tới nồng nàn ngu ngơ mãi người khóc thật thà kẻ ngấn lệ rưng rưng
từng lớp sóng nhớ thương chồm vỗ mãi không ngừng bãi vắng xuồng khuya đời mòn dốc lỡ neo ngẩn ngơ vào nụ cười em ngày đầu gặp gỡ ôm lấy mắt em nhìn lội mãi giữa bão giông
sáng cuối tuần ngồi với dòng sông cỏ đôi bờ nở mấy chùm hoa tím em bỏ anh một mình giữa ngọc ngà kỷ niệm nhặt từng phiến cô đơn chẳng biết ném nơi nào
có con bướm buồn hết thấp lại bay cao đậu xuống ngực em xõa quanh vòm tóc rối hương da thịt cứ hồn nhiên thú tội em sợ tội thiệt tình nên bỏ trốn khỏi chính em
gói bao vui buồn ngày cũ mở ra xem chiều đóng kín đôi tay tròn quấn quýt màu yêu đương trĩu từng chùm trẻ nít anh buộc níu cuối trời vạt nắng quái đang vơi
Bầy ngựa già và vạt bình nguyên cỏ úa
luồng gió đi rong từ phía chân trời thổi bay em vào tôi mang theo quầng tóc xõa rải xuống giấc ngủ thường đến lúc giữa khuya một bình nguyên xanh cỏ gọi bầy ngựa già thức giấc rủ nhau gõ cửa căn phòng nằm đắp chăn trên đồi cao
có ngọn nến bên trong đang thắp lên ngọn lửa yêu đương rực cháy không màu cài lên tường rêu nửa vầng trăng thiếu phụ ngồi bên phím đàn mười ngón tay em gõ lại bài tình ca ngày cũ đặt lên thềm đá tim tôi cốc rượu ủ men nồng
bầy ngựa già chết chìm giữa tinh khôi ngọt ngào biêng biếc mắt em trong thấy mình biến thành vầng mây trắng trôi mãi giữa vạt chiều thêu lụa nắng phơi ánh trăng ngà thăm thẳm đầy tròn lên đôi bầu vú em thơm
quay gót trở về tôi chui nỗi buồn vào chất ngất rạ rơm gặm mãi trong tim bài tình ca vàng úa bầy ngựa già kéo nhau lang thang trên bình nguyên rợp lửa khát mãi giữa trời vạt cỏ biếc phía trong nhau
Mở gói bưu phẩm bác Bưu tá vừa chuyển tới, tôi lập tức bị hút hồn vào không gian xanh thẳm với những cánh hoa ẩn chìm trên bìa tập thơ “Ru Hoa” của nhà thơ Phạm Dạ Thủy ở Khánh Hòa gửi tặng.
Đọc tựa đề của tập thơ - “Ru Hoa”, tôi chợt bâng khuâng… bởi vì: Hoa cũng là tên chị, cũng là tên tôi mà hình như Hoa cũng là “danh từ chung” để chỉ một nửa thế giới nhân loại: xinh đẹp, đa cảm, nhân hậu và... cũng rất chi là phức tạp? Chị Ru Hoa là chị ru mình, ru Tôi hay ru cho thân phận những người đàn bà? Những người đàn bà can đảm song hành với nghiệp viết, với những nghiệt ngã của danh xưng “nghệ sĩ” và đối mặt với những hà khắc của đời thường…
Nhà thơ Phạm Dạ Thủy
Ngủ đi Hoa ơi Dù đường chân trời bước chân trượt ngã Dù khúc hoan ca ru dỗ mịt mờ Dù ánh mắt cười giọt buồn khuất đáy Những nhạt những nồng giấu vào câu thơ
Ngủ đi Hoa ơi Hãy tan vào đêm vào sương vào gió Một thoáng vô tư bứt khỏi muộn phiền Dịu dàng yêu thương nép mình bên Lá Nghe cỏ tự tình đời chợt an nhiên (RU HOA)
Không phải lần đầu tiên tôi đọc thơ Phạm Dạ Thủy. Tôi đã đọc chị nhiều và gặp chị ngoài đời. Vậy mà với “Ru Hoa”, tôi vẫn thấy có hai luồng cảm xúc đan xen nhau: vừa nhất quán lại vừa bất ngờ trước tác giả. Ngoài đời Phạm Dạ Thủy là người đàn bà mang vẻ đẹp phúc hậu, phong thái thanh lịch đậm chất “sư phạm” và lối nói chuyện dịu dàng, đa cảm của nữ thi sĩ... và “nhi nhiên” điều ấy đã “ấn định” vào thơ chị :
Trái tim ơi ngoan nào Đừng đập nữa dập dồn vội vã Thong thả sống tháng ngày lặng gió Thong thả nghe thì thầm hoa cỏ Gõ nhịp đều về phía giấc xuân xa (NÓI VỚI TRÁI TIM)
Lỡ tay rót tràn ly nhớ Lơ đễnh rơi thêm giọt buồn Thế là đêm dài và lặng Thế là mưa ngày xưa tuôn (LẢ NGÀY)
VTH - Bùi Đế Yên sinh năm 1974, là Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu, chị đã có nhiều truyện ngắn in trong các báo, tạp chí, các tuyển tập và được Giải thưởng VHNT của Tỉnh BRVT (2004-2009) . Vuthanhhoa.net xin giới thiệu một truyện ngắn chị vừa gửi:
Nhà văn Bùi Đế Yên - Ảnh VTH
Cố nhân
Chiều nay, nhận được tin nhắn của cố nhân, “ người cũ “ này không biết được xếp vào bạn cũ hay tình cũ . Bạn cũ thì không xao xuyến đến thế, tình cũ ư; nào đã có gì đâu? “Người cũ “ học chung một lớp bồi dưỡng kiến thức quản lý nửa tháng . Người cũ lúc ấy là người mới; new comer. New comer hay cười, lại cười rất tươi và hiền. Cái vẻ hiền hậu đó những người làm kinh tế không thể nào có được nếu họ chỉ ít hay nhiều thành công hay thất bại trên thương trường. Lạ thay! “Người mới ” của ngày xưa ấy tạo ấn tượng với không chỉ mình cô khi nở nụ cười chân thành mời những người bạn mới trong lớp đi uống nước để làm quen và sau đó thì mọi người đều đồng ý người mới là mẫu đàn ông tuyệt vời, đồng thời vừa cởi mở vừa biết lắng nghe . Sau này thì chẳng biết có phải “Ngưu tầm ngưu “ không mà chỉ còn có hai người hay đi với nhau. Người mới thân vẫn chỉ nói về thầy này giảng hay, cây hoa lan đã thay lớp hoa mới phía trên, phía dưới vẫn còn ba bông mới hé mà chưa bị hái, vài ba chuyện về thành phố mà cô đang sống, tuyệt không có chuyện “Giữa hai người không phải tình nhân ngồi nói chuyện ba câu chắc chắn có hai câu nói về nghề nghiệp” càng không có chuyện tán tỉnh nhăng nhít sỗ sàng. Cô thích mẫu người như thế. Người ấy cũng quan tâm nhưng không tò mò về hoàn cảnh địa vị của cô cũng như hai chục người cùng lớp. Thỉnh thoảng người ấy cười; nụ cười chia sẻ, động viên khi nghe về những ý tưởng, những dự định những kế hoạch dở dang của cô. Nụ cười sáng giá biết bao. (Xem tiếp)